Bài văn kể chuyện đời thường lớp 6

     
Đề bài: Trong sống hằng ngày, có điều gì có tác dụng em nhớ mãi? Em hãy viết bài văn đề cập chuyện đời hay lớp 6?

Trong cuộc sống đời thường của bọn chúng ta, bao gồm khoảnh khắc, phần đa câu chuyện, phần lớn kỷ niệm nặng nề quên. Đó có thể là chuyện vui, chuyện buồn, hối hận hay vui thích...

Bạn đang xem: Bài văn kể chuyện đời thường lớp 6

Và, những bài xích văn nhắc chuyện đời hay lớp 6 vẫn giúp chúng ta ôn lại những mẩu truyện cũ sẽ qua vào cuộc sống.

Dưới đó là những bài văn đề cập chuyện đời thường lớp 6 mà chúng tôi đã sưu tầm để những em tham khảo:

Trong cuộc đời mỗi cá nhân chúng ta ai cũng đã từng mắc lỗi. Mặc dù phạm lỗi nhưng quan trọng đặc biệt là chúng ta có biết nhận và sửa lỗi giỏi không. Tôi cũng đã có lần chưa học bài. Cho dù đó chỉ cần lỗi nhỏ tuổi nhưng nó vẫn để lại mang lại tôi biết bao sự ân hận, xấu hổ với cũng khiến cho thầy cô, ba chị em rất bi đát và bế tắc về tôi.

*

Những bài xích văn nói chuyện đời thường lớp 6 - Ảnh minh họa

Hôm ấy là ngày máy hai nắng nóng đẹp. Vào cuối tuần trước,chúng tôi có nhiều thời gian để làm bài cùng học bài cũ. Tuy vậy hôm trang bị sáu nên học tân 5 tiết buộc phải chúng tôi ai ai cũng cảm thấy mệt mỏi mỏi. Vừa về mang lại nhà,tôi đặt ngay dòng cặp xuống khu đất ròi dán mắt vào sản phẩm vi tính từ sáng sủa đến buổi tối mịt,quên cả nạp năng lượng cơm thuộc gia đình. đùa chán, tôi nghĩ: "Thứ hai ắt hẳn cô đã kiểm tra bài bác cũ.Thôi,bây giờ đồng hồ mình nên học bài thôi! "Tôi vừa lấy sách vở ra thì dòng Lan-bạn sản phẩm xóm của tớ sang rủ đi coi xiếc. Vì thích buộc phải tôi bỏ học bài bác và đi theo cô bạn. Về tối về tôi khôn cùng mệt và ngủ luôn đến sáng đồ vật bảy. Hôm đó,chị bọn họ và chưng tôi lên chơi. Tôi nói chuyện,đi nghịch với chị hết sức vui vẻ. Khi bác và chị ra về cũng chính là lúc về tối chủ nhật. Tôi mở sách ra học. Tuy thế sao mắt tôi cứ díp lại vậy này. Tôi cho rằng cô giáo sẽ không còn gọi lên bảng vày tôi đã có khá nhiều điểm cao rồi mà. Cố gắng là tôi yên trung khu ngủ một mạch cho tới sáng.

Xem thêm: Câu 3 Trang 66 Sgk Gdcd 10, Giải Bài Tập Giáo Dục Công Dân 10

"Tùng tùng tùng"-tiếng trống bắt đầu tiết toấn của cô ấy Lam vẫn vang lên. Lúc cô vào lớp,tim tôi đập thình thịch. Cô âm thầm lặng lẽ mở sổ điểm ra rồi liếc nhìn tên thằng Tùng,cái Mai. Bất ngờ,cô đóng sổ lại và nói:

-Hôm nay bọn họ sẽ soát sổ 15' những con mang giấy ra đi!

Sau khi nghe tới cô nói, tôi rất hoang mang và lo sợ. Cô bắt đầu chép đề lên bảng. Các bạn cặm cụi làm bài. Vào lớp không có tiếng gì ko kể tiếng bút chúng ta làm bài. Cuối giờ,tôi nộp cho cô tờ giấy trắng.

Rồi ngày hôm sau, cô trả bài, tôi bị điểm 2. Ngay cả thằng Hòang-người học tập dốt độc nhất vô nhị lớp tôi còn được điểm 8 cơ mà tôi là 1 trong những học sinh xuất sắc sao chỉ được mỗi 2. Thấy tôi trước tiên bị điểm kém,cô call lên hỏi. Tôi bước mỗi bước nặng nè lên bục giảng. Cô hỏi:

- con đã ôn bài bác cũ chưa?

Tôi yên ổn thinh trước thắc mắc của cô. Tôi đem hết dũng mãnh trả lời:

- Dạ,con chưa học bài!

Tôi nghĩ rằng cô và các các bạn sẽ vô cùng thuyệt vọng về tôi. Các bài kiểm soát trước tôi toàn được 9,10 mà. Cô lại ân cần:

- Lí bởi gì khiến một lớp trưởng gương mẫu mã như con lại không ôn bài xích và bị điểm yếu vậy?

Sau lúc nghe câu hỏi của cô,tôi cảm xúc rất xấu hổ và ân hận. Hai chữ"lớp trưởng "Sao xa xăm quá! trong đầu tôi hiện lên rất nhiều suy nghĩ: bé ốm,con không học bài,con mải chơi,mẹ nhỏ nên bé chưa học bài,...

Xem thêm: Cảm Nhận Đoạn Thơ: Anh Bạn Dãi Dầu Không Bước Nữa Gục Lên Súng Mũ Bỏ Quên Đời

Thế rồi tôi cũng đưa ra quyết định nói thiệt với cô.Tôi kể hết phần lớn chuyện mang đến cô nghe .Nét khía cạnh cô loáng buồn! cứng cáp giờ cô bế tắc về mình lắm-tôi âm thầm nghĩ! Cô nói cùng với tôi:

- Về nhà bé nhớ ôn bài xích kĩ nha!

Tôi trả lời:

- con cảm ơn cô ạ. Bé hứa sẽ siêng năng hơn

Cô mỉm cười:

- Lần sau cô gỡ điểm bé nhé!

Tôi"vâng ạ" tôi chạy xe cộ về nhà.Mẹ tôi đang ngồi khâu áo. Đứng không tính cửa ,tôi lừng chừng nên nói với bà bầu thế nào. Tôi cực khổ bước vào nhà. Mẹ thân thiết ra đón:

- nhỏ yêu của mẹ lúc này có lấy điểm nào không?

Người tôi run lẩy bẩy lúc nghe câu hỏi của mẹ. Cuối cùng, tôi lấy hết can đảm, nói:

- Dạ, nhỏ bị điểm 2 ạ!

Mẹ tôi sửng sốt bởi vì từ trước đến giờ lúc nào tôi cũng làm bà mẹ vui vày số điểm của mình! người mẹ hỏi:

- vị sao bé lại bị điểm kém vậy?

Tôi lặng ngắt hồi lâu rồi trả lời mẹ:

- Dạ,do nhỏ mải chơi. Con xin lỗi bà bầu ạ!

Tôi nhận biết mẹ bi thảm lắm! Chắc bây chừ mẹ đang thất vọng về tôi - Tôi nghĩ. Tuy vậy mẹ vẫn gắng mỉm cuời:

- Thôi, lần sau bé gỡ điểm nhé!

Tôi vui vẻ nhưng vẫn thấy ăn năn về việc làm của mình!

Tôi khôn cùng vui do được chị em và cô tha thứ. Sau vụ việc này, tôi thấy mình cần chú ý đến việc học hơn. Dù là những game show vui mang đến mấy thì tôi cũng đề xuất học bài. Cho dù được mọi bạn tha lỗi tuy nhiên đến hiện giờ tôi vẫn cảm xúc xấu hổ cùng ân hận. Tôi hứa sẽ chăm học hơn nhằm mẹ rất có thể hãnh diện về tôi, thầy cô và anh em sẽ quí phục một lớp trưởng vừa gương mẫu, vừa học xuất sắc như tôi. Tôi sẽ không làm phần đa người thuyệt vọng thêm một đợt nữa.