ĐÒ LÊN THẠCH HÃN ƠI CHÈO NHẸ

     

tháng 5 vừa qua, tôi thuộc Đại tá Vũ Trung Thướng-người hero của Ngã ba Long Hưng, Thành cổ Quảng Trị cùng 60 chiến sĩ của Trung đoàn 48, đơn vị chức năng với lời thề “Quang tô còn, Thành cổ còn” quay trở về thăm chiến trường xưa.


Bao kỷ niệm một thời làm phóng viên mặt trận của Đại team 28, phóng viên báo chí tiền phương của Tổng cục thiết yếu trị những ngày tác nghiệp trên Trung đoàn 48 và K3 quân nhân địa phương Quảng Trị, hiện nay lên trong tâm trí tôi.

Bạn đang xem: đò lên thạch hãn ơi chèo nhẹ

Giữa tháng 8-1972, chiến trường Quảng Trị sôi sùng sục như dầu trên vạc. Bộ tư lệnh B5 bên trên Trạm T70 cũng vậy. Các câu hỏi của cỗ Tổng bốn lệnh từ hà nội vào khiến tư lệnh mặt trận bị quay như chong chóng. Tổng tư lệnh gọi thẳng vào tiền phương trận mạc thành cổ, dây điện thoại thông minh ưu tiên tiên phong hàng đầu đứt, tổ thông tin của Mai Ngọc Thoảng nằm trong Trung đoàn 48 liều mình cố dây để loại điện chạy qua thân, kệ mang lại điện giật. Hậu phương, chi phí phương phải câu vấn đáp bằng hình hình ảnh từ chiến trường. Đại đội phóng viên báo chí tiền phương được lệnh cử người vào thành cổ. Đích thân Thượng tá Phạm Hồng Cư, phái viên của Tổng cục chủ yếu trị (sau này là Trung tướng, Phó chủ nhiệm Tổng cục chủ yếu trị) ra trạm khách hàng giao trọng trách cho Trung úy è Huy Vĩnh Ổn phụ trách nhóm phóng viên tiền phương sống lại T70 yêu cầu thi hành trách nhiệm này với lý lẽ “tuyệt đối kín và an toàn”. Tôi và nhà báo Nguyễn Đức Thiện dấn lệnh thi hành nhiệm vụ này. Cơ hội đó, Thiện không biết trọng trách của tôi, tôi cũng ko biết trọng trách của Thiện, chiến tranh là thế! trước lúc vào thành cổ, tôi với Thiện trao nhau mảnh giấy ghi rõ địa chỉ của nhau, nhằm nếu ai chết, fan kia còn sống về cung cấp thông tin nơi mất đến gia đình. Tôi đang để địa chỉ cửa hàng của anh trai mình nghỉ ngơi Báo Tuyên Quang đến Thiện, cơ mà không để showroom người yêu thương chỉ bởi vì sợ em không chống chịu nổi khi nghe tin tôi hy sinh!

*
*
*
*
Một góc Thành cổ Quảng Trị (tác trả đứng bên phải). Ảnh: TRẦN HIỀN

Bữa ăn đó thừa ngon, ngon độc nhất trần đời. Suốt những tháng ròng rã trên T70 tôi ko được ăn rau xanh trừ tai voi và môn thục, không được nạp năng lượng thịt tươi sống, chỉ có rau thô ép, ruốc B mặn chát và thịt hộp. Dở cơm đó ngơi nghỉ cứ K3 tất cả cả một đĩa rau lang tú ụ bởi vì chú Vược tin tức K3 đi hái về. Mâm đầy ắp giết bắp bò, gan trườn và cả máy lòng bò khoái khẩu uống cùng với bia lon của Mỹ do đồng đội K3 đi rước thịt bé bò bị trúng bom bị tiêu diệt trên Đường 1 mang về. Hơn thế, lần trước tiên trong đời lính, tôi còn được uống toàn quốc xoài hộp. Vừa ẩm thực vừa âm thầm nghĩ, chúng ta sợ mình có tác dụng ma đói, ma khát hay sao mà mang đến mình ăn ngon thế? Đằng nào thì cũng chết, giờ không chết, hãy bát cái đã! Thành và Đợi nhìn tôi ái xấu hổ lắm, họ gồm kinh nghiệm chiến trường hơn tôi, đề nghị họ nhà hàng ăn uống rất dè dặt.

7 giờ tối, 3 anh em lò nhận ra bến vượt sinh hoạt thôn Nhan Biều, huyện Triệu Phong, đối lập bên cơ sông là thành cổ chiến địa. Vừa chạm chân vào mép nước thì pháo sáng địch bừng lên, toàn bộ rõ như ban ngày. Không chạy là chết. Thành hô chạy. Thời điểm này, pháo tọa độ cứ thi nhau rót xuống sông, ngăn trước, ngăn sau sườn lưng 3 anh em. Cắm đầu cắn cổ nhưng chạy, thở ra đằng tai cũng chạy. Tua tre đâm thủng dép đúc chọc vào gan cẳng bàn chân lúc nào trù trừ vẫn cắn cổ chạy, và đúng là “đứng nó cối, ngồi nó cối, ở nó càng cối”, giờ thì “chạy nó cũng ra mức độ cối”, ù tai, hoa hết cả mắt. Đang chạy thì một quả pháo lóe sáng trước mặt, Thành lao mang đến đè lên mình tôi bịt đạn. Thoát quả đạn pháo, Thành hổn hển hỏi: “Anh sao, thiết bị sao?”. Tôi chỉ nói từng câu: “Ổn!”, nạm là lại vực lên chạy lên bờ sông. Tưởng shop chúng tôi đã chết, địch thôi không bắn pháo nữa.

Đang lò dò qua những bụi tre chỉ từ thân cây chơ chỏng, bất thần cả 3 bị một tổ người từ đâu mở ra quật bổ rồi đấm túi lớp bụi vào mặt, vào bụng thiết yếu đỡ nổi. Đánh chán bên ngoài, họ lôi vào nầm thi nhau cần sử dụng cạnh dép cao su đúc tẩn vào đầu, vào mặt, vào lưng lũ tôi. Kêu là bộ đội, họ hỏi, lý do trả lời password “Tam Đảo”? vày đêm kia mật khẩu đã biến thành “Trường Sơn” không người nào trong team biết. Đưa giấy giới thiệu của B5 ra, chúng ta càng đánh. Thôi thì kệ các ông đánh, cứ lấy tay đậy mặt, che đầu đến khỏi đổ vỡ đầu, vỡ vạc mặt để còn chụp được hình ảnh là được.

Một lúc sau có ông cán cỗ vào kêu cánh quân nhân dừng tay với nói:

- chúng tôi đã năng lượng điện lên trên, đúng anh là bên báo. Xin lỗi anh, shop chúng tôi là sệt công khía cạnh trận, tưởng thám báo nên công ty chúng tôi bắt, ai ngờ, thành thật xin lỗi anh!

Cáu quá, tôi cần nói:

- cha thẩm tra chậm rãi tý nữa thì quân nhân đặc công của bố chắc chắn rằng sẽ xả thịt bé làm trăm mảnh. Đau quá!

Hơn 4 giờ đồng hồ sáng, cánh đặc công dẫn chúng tôi đến một mô khu đất cao ân hận thúc chúng tôi vượt sông ngay. Vừa cơ hội đó, pháo sáng sủa của địch lại sáng rực phương diện sông. Thành vừa nhô đầu khỏi ụ đất thì đạn đại liên địch tự chỗ phía trên đầu cầu bắn sang khiến Thành phải thụp xuống. Lần lắp thêm hai, thứ tía như thế, Thành bảo chúng ta bị lộ. Ngửa mặt lên chầu trời nhìn pháo sáng sủa một lúc, Thành bảo tôi:

- các anh đến hết đồ vật vào bao ni lông đựng gạo, rồi tôi đã ném từng bao xuống sông. Lúc ném vì thế địch vẫn bắn, phun hết đạn, tôi hô dancing là nhảy. Tôi, anh Chiến, anh Đợi nhảy sau bảo vệ. Thực hành ngay!

Đồ đạc được túm gọn cùng quấn chặt theo lệnh của chú ý em nhát mình 5 tuổi, nhưng lệnh là lệnh, bắt buộc thi hành! dứt tiếng đại liên, Thành ném bao sản phẩm công nghệ nhất. Địch siết cò. Bao đồ vật hai, đại liên găm vào ụ đất. Bao vật dụng ba, chúng néo cò, cả băng đạn sổ ra rồi im bặt. Thành thử lệnh: “Nhảy!”.

Xem thêm: Tại Sao Lá Cây Có Màu Xanh Lục ? Lá Cây Có Màu Xanh Lục Vì

Theo quy định, 3 bạn bè bám nhau nhưng mà nhảy, rồi nhanh chóng bơi xuôi dòng dính lấy phao đồn bơi. Lắp dứt băng đạn, thằng phun đại liên bên trên bờ cứ vậy siết cò, nhưng mà cả 3 đồng đội đã quá tầm đạn nên chẳng hề hấn gì. Thời gian này, dòng tài bơi lội trên sông Lô của tôi, so với tài bơi lội trên sông ngàn Phố của Thành chả nhát nhau là mấy. Cả 3 vừa đẩy phao, vừa ra sức bơi lội sải để nhanh đến bờ.

Thấy không làm những gì được, địch call máy bay OV10 đến phun pháo khói xuống sông, chỉ vài ba phút sau, tốp máy bay A37 nấp ở đâu trên mây ngay thức thì lao cho ném bom. Sóng dồi lên tức hết cả ngực. Thành vẫn dẫn đầu, khẩu AK đã làm được Thành treo vào cổ từ thời gian nào, lúc này vẫn hếch lên đồn đãi bơi. Tôi và Đợi cách Thành tự 5 cho 10m.

Loạt bom trang bị hai ném xuống sông Thạch Hãn đẩy 3 bạn bè xuôi, giải pháp bờ càng ngày càng xa hơn. Thành ngoái lại chỉ tôi tập bơi xuôi nữa, còn bản thân thì đẩy phao đồn ngược chiếc Thạch Hãn. Nhìn vào bờ đang thấy cánh cỗ binh đang thay thùng đạn mộc trực dancing xuống sông cứu vãn Thành, thì A37 lại giảm tiếp nhị quả bom nữa. Bom chỉ biện pháp chỗ Thành đang bơi ngược sông Thạch Hãn mươi mét. Tôi thấy rõ sóng tung Thành lên khỏi khía cạnh nước, rồi thừa nhận Thành xuống loại sông sâu. Tôi sẽ vào được bờ, còn Thành ở lại ở lòng sông Thạch Hãn phía bên này của thành cổ.

Xem thêm: Bài Viết Về Kỳ Nghỉ Hè Bằng Tiếng Anh Viết Về Kỳ Nghỉ Hè (4 Mẫu)

Không gồm một thống kê lại nào cho biết trong hàng vạn chiến sĩ đã hy sinh tại chiến trận Thành cổ 81 ngày đêm, thì có bao nhiêu chiến sĩ hy sinh bên trên sông Thạch Hãn như Hà Huy Thành? không ai biết được, nhưng tất cả một điều kiên cố chắn, đáy sông Thạch Hãn vẫn còn đấy nhiều bè phái tôi nằm bên dưới đó! chính vì như vậy bạn ơi, nếu mang đến đây, nếu tất cả bơi thuyền bên trên sông này thì hãy nhớ: “Đò lên Thạch Hãn ơi... Chèo nhẹ/ Đáy sông còn đó các bạn tôi nằm!”.