Đoạn văn ngắn về thầy cô

     

Viết đoạn văn ngắn về thầy giáo viên của em

Những bài văn đoạn văn viết về thầy cô giáo bọn họ sẽ gặp mặt rất nhiều, tuy nhiên không phải người nào cũng có thể viết hay và cảm hứng về chủ yếu thầy cô giáo của mình người đang trực tiếp dậy dỗ họ nên người vì mỗi thầy cô giao sẽ sở hữu những quánh điểm, tình bí quyết và cả số đông kỷ niệm cách thân thiện dậy dỗ học sinh riêng. Dưới đó là đoạn văn mẫu mã ngắn về thầy giáo gia sư để chúng ta tham khảo.

Bạn đang xem: đoạn văn ngắn về thầy cô


*

Đoạn văn ngắn về thầy cô giáo

Thầy Cô – nhì chữ thiêng liêng mà chỉ có những học sinh đủ tư cách bắt đầu được phép gọi. Bọn họ là những người dân đã dẫn dắt chúng em đi trên con phố đời của riêng rẽ mình, người chắp cánh mong mơ cho chúng em. Mọi fan vẫn thường nói thầy cô là người lái đò mang lại học sinh. Khi một năm học dứt là chuyến đò cập bến. Chắc hẳn rằng trong chuyến đò đó đã có biết bao điều thú vị. Thầy Cô dạy cho cái đó em hiểu được trong cuộc sống có khá nhiều khó khăn, thách thức nhưng cũng đều có vô vàn niềm vui và sự bất ngờ. Dựa vào thầy, nhờ cô luôn luôn tận tình điều khiển, lèo lái chuyến đò đó cần chúng em đã vượt qua tất cả những nặng nề khăn, để rồi theo từng chuyến đi đò cập bến cảng kỹ năng trong niềm vui, niềm không chỉ riêng của chúng em, bên cạnh đó của thầy cô nữa. Các gì thầy cô tạo cho chúng em thiêng liêng, cao quí đâu kém gần như gì bố mẹ làm cho cái đó em. Con tín đồ chắc hẳn ai ai cũng có thời cắp sách cho tới trường. Đó là khoảng thời hạn đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt mang lại rồi vụt đi, của tất cả sự ngỗ nghịch. Thiết yếu thầy cô là các người đổi khác cuộc đời bọn chúng em, uốn nắn bọn chúng em từng chút một trên tuyến phố học vấn. Từ khi bọn họ còn bi bô tập nói vẫn đã được mang đến trường chủng loại giáo nhằm tập làm quen với trường lớp. Cũng thiết yếu tại đó, thầy cô đang dạy cho họ biết chũm nào là lễ nghĩa, là biết cách cư xử cho nên phép. Rồi từng ngày, chúng ta bước lên những bậc cao hơn nữa của nấc thang loài kiến thức. Thầy cô luôn dõi theo chúng ta. Xuất phát điểm từ 1 con điểm tốt, một ý tưởng phát minh hay cho đến một không đúng phạm nhỏ, một lần không thuộc bài, thầy cô đều chăm chú khen ngợi hoặc nhắc nhở. Thầy cô là những người dân thầm yên đưa bọn chúng em đến đỉnh điểm của loài kiến thức, cho việc đó em một tương lai tươi đẹp. Trên cuộc đời này, bao gồm biết bao tình cảm vô thuộc thiêng liêng với sâu sắc. Tình mẫu tử, tình phụ tử, tình bạn bè và cả tình thầy trò. đầy đủ tình cảm những có ý nghĩa sâu sắc khác nhau. Thầy cô đã cho chúng em hiểu nỗ lực nào là tình thầy trò, một tình thầy trò thực thụ. Bọn chúng em đã mãi hàm ân thầy cô. Bọn chúng em sẽ nỗ lực dành tặng kèm cho thầy cô số đông đóa hoa điểm mười tiềm ẩn sự biết ơn sâu sắc nhất của bọn chúng em vào các ngày 20-11. Bọn chúng em hiểu được tình cảm đó sẽ không còn bằng phần đông gì thầy cô dành cho chúng em. Nhưng chúng em sẽ cố gắng làm đến thầy cô cảm thấy tự hào về chúng em,để thầy cô có thể mỉm mỉm cười mãn nguyện. Thầy cô ơi, thầy cô vẫn mãi là fan dìu dắt bọn chúng em trên tuyến đường đời. Chúng em đang luôn siêng năng học hành để không phụ lòng thầy cô. Xin hãy tin vào bọn chúng em!


Đoạn văn chủng loại về thầy cô giáo

“ Ngày đầu tiên đi họcEm mắt ướt nhạt nhòa,Cô vuốt ve an ủiChao ôi sao thiết tha.”

Giai điệu bài bác hát rất gần gũi đưa tôi lạc vào phần đa dòng suy xét về những người thầy, người cô, những người dân lái đò cần cù chèo lái lớp lớp hầu như bến đò quý phái sông, cập bến đến các chân trời tri thức. Ai cơ mà chẳng gồm một thời học sinh với những người thầy, người cô tận tình với học tập trò, không còn lòng với việc nghiệp trồng bạn cao cả. Thầy cô là những người truyền mang lại ta đều tri thức, những bài học kinh nghiệm bổ ích, trang bị mang đến ta hầu hết hành trang để ta lao vào đời. Từng một người thầy là 1 người lái đò thầm yên ở đầy đủ chặng đường không giống nhau và ai cũng đều là những người dân lái đò đặc trưng không thể thiếu thốn trong đường học tập của mỗi con người. Không chỉ là thế, thấy giáo viên còn là những người dân gắn bó cùng với mỗi họ như gia đình, như fan thân, là bạn dạy ta cả những tri thức trong sách vở và cả những bài học trong cuộc sống. Đối cùng với tôi cũng thế, có những người dân thầy, đi qua cuộc đời học viên của tôi đã từ siêu lâu, nhưng đang trở thành một kỉ niệm không thể nào quên.

Tôi hiện ra và mập lên ở 1 làng quê nghèo. May mắn thay, tổ chức chính quyền địa phương đã chú ý và mở một trường học tập trong cả xã. Năm 6 tuổi, tôi vào lớp Một. Vốn tính cách ương ngạnh cùng nghịch ngợm, suốt bốn năm học tập tôi đều đổi mới một học tập sinh đơn lẻ trong mắt các thầy cô. Một kì ngủ hè vui vẻ vừa mới rồi đi, tôi lại bắt buộc đến trường và bắt đầu một năm học new thật mệt mỏi mỏi. Ngày đầu tiên đến lớp, tôi đã bày trò trêu chọc các bạn và cầm đầu những đứa học viên trèo lên cây phượng. Một hồi trống vang lên, học sinh các lớp ổn định định. Tôi cũng thế. Ngồi trong lớp tôi vẫn không ngừng bày trò tinh nghịch làm cả lớp nhốn nháo không còn cả lên.

Em học sinh! Em đứng lại ngay! Em tất cả nghe thấy giờ trống báo cáo đã vào khung giờ học rồi không? vì sao lại chạy xăng xít trong lớp như thế?- Tôi đang làm việc đuổi một thằng bạn trong lớp, bỗng có tiếng nói vơi nhàng mà lại nghiêm khắc chỗ nào chợt đựng lên.

Tôi xoay đầu lại, hoá ra là giáo viên mới.

Em trở về chỗ! Cả lớp định hình trật tự!- khi tôi vẫn còn đang tỏ cách biểu hiện không thân thiện thì cô lại cất giọng nói và lao vào lớp.

Tôi vùng vằng bước vào chỗ ngồi, vào đầu thầm nghĩ “ chắc hẳn rằng giáo viên nhà nhiệm năm nay đây mà”.

Xem thêm: Ví Dụ Về Nguyên Lý Mối Liên Hệ Phổ Biến, Just A Moment

– Chào các em! Cô xinh tự giới thiệu cô là Bảo Trang, cô giáo mới được chuyển công tác làm việc về ngôi trường và trong năm này được phân công làm cho giáo viên nhà nhiệm lớp chúng ta! Mong bọn họ sẽ có 1 năm học thêm bó đầy thành công và dành được những tác dụng tốt đẹp! Nào! hiện nay cô muốn làm quen đối với tất cả lớp. Những em hãy đứng dậy và ra mắt một vài nét về bản thân!- Cô giáo công ty nhiệm mới của công ty chúng tôi vui vẻ nói.


Có vẻ như lũ học viên lớp tôi cực kỳ hào hứng với thầy giáo mới. Đứa nào thì cũng háo hức tự trình làng về bạn dạng thân. Đến lượt mình, tôi than thì thầm và đưa ra quyết định không đứng lên. Giáo viên thấy huyết mục làm cho quen đang sôi nổi bỗng nhiên bị ngừng lại thì bước xuống về phía ghế ngồi của tôi. Cô nói:

Minh Anh! Em không muốn tự trình làng về bạn dạng thân bản thân sao?

Tôi hơi lag mình do cô giáo mới chuyển công tác làm việc đến trường đã biết thương hiệu mình tuy vậy mau chóng bình tĩnh lại , đó cũng là điều dễ hiểu với phần lớn ”chiến công” tư năm qua của tôi.Dù không muốn xong xuôi tôi vẫn lờ đờ đứng dậy:

Thưa cô, như cô đang biết , em thương hiệu là Minh Anh. Em xin hết!

Cô rung lắc đầu, nở nụ cười êm ả rồi ra vết bảo tôi ngồi xuống. Buổi học tập đầu tiên chấm dứt bằng trong niềm vui sướng của lũ bằng hữu tôi vì dành được cô giáo chủ nhiệm mà lại theo lời bọn chúng nó thì là “ cực kỳ tâm lý”. Về phần mình, tôi chẳng mang gì làm vui lòng hay niềm hạnh phúc như vậy cả.

Những ngày tiếp theo của năm học, tôi vẫn liên tục là một đứa học tập trò nghịch ngợm và lừng chừng nghe lời. Vày mải mê với đầy đủ trò đậm chất cá tính nên tác dụng học tập của tôi chưa khi nào là giỏi cả. Nhưng bao gồm một điều không giống là, nếu trong thời gian học trước, những vi phạm luật của tôi hoặc công dụng học tập kém ảnh hưởng đến thành tích của tất cả lớp thì tôi sẽ bị giáo viên chủ nhiệm phê bình, rồi trách vạc và ở đầu cuối là không quan tâm đến đứa học viên như tôi nữa thì năm nay, trước những vi phạm luật của tôi, cô giáo công ty nhiệm tôi cũng kỉ chính sách nghiêm khắc, tuy nhiên cô không thể tỏ ra thể hiện thái độ coi tôi là một học sinh cá biệt.

Năm học tập cứ chũm qua đi, nhờ việc chỉ bảo của cô ấy Trang, lớp tôi có những thành tích tân tiến vượt bậc so với những năm trước. Riêng rẽ về phần tôi, không nói chắc chúng ta cũng biết vẫn là một trong những đứa ham đùa và làm ảnh hưởng đến thi đua của lớp. Vào trong 1 ngày sau kì thi học kì, tôi phân biệt mình để quên một vài trang bị trong chống bàn lớp học tập nên sau thời điểm thức dậy, tôi cấp vàng cho trường rồi xin bác bảo vệ cho vào mang đồ. Trên tuyến đường đi mang đến phòng học tập , tôi đi qua phòng hội đồng trong phòng trường. Hốt nhiên tôi đột nhiên bị đắm đuối lại vày hai tín đồ ngồi trong phòng. Là cô Trang và gia sư hiệu trưởng đơn vị trường. Phân vân họ đang thủ thỉ gì mà thỉnh phảng phất tôi lại thấy song vai của cô giáo chủ nhiệm tôi run lên nhè nhẹ, rồi cô hiệu trưởng dịu dàng êm ả như vẫn an ủi. “ dịch nan y”, “nghỉ việc”,… tai tôi thốt nhiên bắt tín hiệu được phần lớn từ ấy. Một mớ hỗn độn ra mắt trong óc tôi. Nên đến một phút sau,xâu chuỗi lại đa số sự việc, tôi mới đánh giá được xem xét của mình. Ngày hôm đó, tôi về nhà trong một vai trung phong trạng thật cực nhọc diễn tả, không hề thiết tha bày trò cho bè đảng em cùng xóm cá tính nữa.

Những bữa sau đó, khi đến lớp, tôi bắt đầu chú ý cho cô giáo công ty nhiệm của tôi các hơn. Tôi đơ mình khi phân biệt nước domain authority trắng hồng của cô những năm trước nay tự dưng xanh xao lạ thường. Đôi đống má như cao hơn nữa vì gương mặt tròn hiện nay đã có cạnh. Có rất nhiều lúc, đang giảng bài, cô bỗng dừng lại đột ngột rồi tiếp nối rất thọ mới rất có thể tiếp tục bài giảng. Cũng chính vì thế, có không ít đứa trầm trồ không ưa thích vì cô, tiến độ chương trình học bị chậm lại, vào khi công ty chúng tôi là những học sinh cuối cấp cho ở trường láng, muốn thường xuyên học trung học tập thì đề xuất thi lên ngôi trường Huyện. Thấy vậy, tôi những lần trầm trồ không tán thành với những các bạn hay phàn nàn, với nói chắc chắc hẳn rằng cô giáo có lí vị riêng bởi thầy cô khi nào cũng ý muốn điều cực tốt cho học trò của mình. Và tính từ lúc những ngày đó, tôi siêng năng học tập hơn, những giờ bên trên lớp không hề ngủ gật xuất xắc nô đùa chọc ghẹo các bạn nữa.


Ngày thi chuyển cấp đã đến, bọn chúng tôi ai cũng mong muốn có được một kì thi thật tốt đẹp. Vì học sinh tham gia thi đông nên học sinh trường nào vẫn thi trên trường ấy và có giáo viên không giống từ trường thị xã về coi. Tôi còn nhớ như in ngày hôm ấy, trước giờ thi, cô gió nhà nhiệm của cửa hàng chúng tôi trong loại áo dài màu thanh thiên đi mang đến từng đội học sinh, động viên khích lệ từng đứa. Lúc tới tôi, cô xoa đầu tôi cười dịu dàng mà bảo:

Cô tin là Minh Anh sẽ có tác dụng thật tốt!

Có một cảm xúc nghẹn ngào đánh chiếm lấy tôi, tôi chỉ biết cúi đầu nhìn phần lớn lá phượng rơi trên mặt đất. Tiếng trống báo vang lên, cô động viên cửa hàng chúng tôi lần ở đầu cuối rồi trở về phía chống hội đồng. Nhìn theo láng dáng nhỏ xíu gầy nhỏ dại nhắn của cô, tôi thầm hứa hẹn “ Em nhất định sẽ làm thật tốt!”

Khi chúng tôi nhận kết quả kì thi thì cũng chính là lúc nhận thêm một điều xấu về bệnh lý của cô Trang. Cô đang không thể liên tục đến trường dạy dỗ học được nữa. Lớp cửa hàng chúng tôi rủ nhau mang đến nhà thăm cô, nhưng mà tôi không dám đến. Sau cùng, khi chúng ta đã ra về hết, tôi thập thò đứng sinh sống trước ô cửa cô, trên tay núm giấy báo đỗ. Tôi vẫn định quay về thì bỗng 1 bàn tay bỏ trên vai tôi, cùng với sẽ là tiếng nói êm ả nhưng lộ rõ sự run rẩy:

Sao em không vào nhà chơi? Cô đã chờ em đến lâu lắm rồi đó!

Tôi bỗng nhiên thấy cay xè cả mắt, rồi nước đôi mắt cứ nuốm trào ra. Thấy tôi khóc, cô mỉm cười dịu dàng, chăm lo ngồi xuống, lau nước mắt trên mặt tôi:

Con bé nhỏ ngốc! thế ra Minh Anh nghịch ngợm của họ cũng là một nàng công chúa hay khóc nhè cụ này sao?

Tôi ôm chầm đem cô rồi òa lên khóc nức nở:

Em xin lỗi! Em xin lỗi cô bởi vì những lần đã làm cho cô phiền lòng!

Và đôi bàn tay nhỏ gầy của cô ấy cứ vậy cơ mà vuốt ve lên mái đầu tôi nhưng an ủi…

Thời gian ngấm thoắt tựa thoi đưa, cam kết ức ấy y hệt như chỉ new ngày ngày hôm qua mà lúc này tôi sẽ là một học viên lớp Chín. Cô Trang cũng đã đi xa công ty chúng tôi được tư năm rồi nhưng phần đông kí ức về cô luôn luôn sống mãi trong tôi, như 1 niềm tin, như một động lực, một nguồn hễ viên tích cực để tôi thừa lên rất nhiều khó khăn.

Xem thêm: Câu Chuyện Đẽo Cày Giữa Đường Là Gì? Đẽo Cày Giữa Đường

Tôi tin rằng đối với bất kỳ ai, dù vui hay bi tráng cũng đều phải có những kỉ niệm phát triển thành hành trang suốt đời hệt như tôi vậy. Thầy cô giáo đó là những bé người cao siêu xây dựng tương lai của cả một buôn bản hội.