Kể lại cuộc gặp gỡ với các anh bộ đội

     

Kể về một cuộc chạm chán gỡ với những chú bộ đội nhân dịp thành lập Quân nhóm nhân dân việt nam – mẫu mã 1

Nhân ngày thành lập quân đội dân chúng Việt Nam, học sinh cả ngôi trường em được vinh dự tiếp nhận những anh quân nhân cụ Hồ. Đã từ khôn cùng lâu, chúng em chỉ được tưởng tượng các anh cỗ đội can đảm bất tắt hơi qua những bài bác thơ, bài hát, bức tranh, nay được nhìn thấy những anh trong cỗ quần áo màu xanh da trời đầy ý nghĩa ấy thật là 1 trong dịp hi hữu có. Là một trong những liên nhóm trưởng của trường, em như ý được những thầy cô mang đến phát biểu về cảm nghĩ của chính mình về cầm cố hệ cha anh đang chiến đấu, hi sinh vị tổ quốc. Sự kiện diễn ra, trước toàn thể các bạn học sinh, trước những thầy cô giáo thương mến và hầu như anh bộ đội, em tiến bước bục vạc biểu rõ ràng và đầy tình cảm.

Bạn đang xem: Kể lại cuộc gặp gỡ với các anh bộ đội

Kính thưa các thầy cô giáo, kính thưa những anh bộ đội và chúng ta học sinh thân mến. Để có cuộc sống hòa bình ngày hôm nay, để trẻ em được mang lại trường, để con người vn được sống trong từ do hạnh phúc thì đã tất cả biết từng nào thế hệ phụ thân anh đã bổ xuống, chúng ta không e dè hi sinh tính mạng của chính mình đổi lấy sự tự do và độc lập. Ngày bây giờ em thiệt vinh dự lúc được đứng bên trên này, nhân thời cơ ngày thành lập quân team Nhân Dân việt nam để gửi tới gắng hệ thân phụ anh – đông đảo người anh hùng đất nước lời tri ân sâu sắc nhất.Thế hệ phụ vương anh chúng ta đã đề nghị trải qua biết từng nào gian khổ, họ đã có lần bị nô lệ, đã có lần bị đàn áp đẫm máu. Họ nên trong cảnh túng bấn cơm không tồn tại mà ăn, nước chẳng bao gồm mà uống. Thực dân Pháp, đế quốc Mỹ đã từng biết bao nhiêu bom đạn xuống mảnh đất nhỏ tuổi bé của bọn họ và cướp đi biết bao nhiêu tính mạng con người việt Nam.

Những người bà mẹ mất con, những người vợ mất chồng, những người con mồ côi cha, mọi người đồng chí mất đồng đội. Chúng ta không phần đông đánh thay đổi cả hạnh phúc cá nhân mình bên cạnh đó quyết tử cho tổ quốc quyết sinh. Bao gồm người chiến sĩ bị giặc bắt bọn họ thà bị tiêu diệt chứ không chịu đựng khai, họ bắt buộc chịu biết bao cực hình sinh sống không bởi chết. Hẳn trong bọn chúng ta người nào cũng biết đến những cái tên như Phan Đình Giót, Nguyễn Văn Cừ, Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi…Họ phần lớn là đều người chiến sỹ cách mạng tiêu biểu vượt trội cho tấm lòng yêu đất nước. Chiến tranh đã lùi xa nhưng đông đảo vết thương trong trái tim người vẫn còn đấy mãi. Chất độc hại màu domain authority cam vẫn để lại di chứng cho biết thêm bao nhiêu con người. Vì đâu mà phần nhiều thế hệ phụ thân anh lại quyết mất mát như vậy. Vày đất nước, vì chưng nhân dân. Bọn họ không thể chịu sống nhát sống kém, chúng ta không thể sống mà lại không từ do. Hồ nước Chí Minh vượt trội cho ý chí sắt đá của nuốm hệ thân phụ anh. Người đã làm những nghề đi những nước để tìm ra tuyến đường cứu nước.

Vì thế họ cần “uống nước nhớ nguồn” “ăn quả lưu giữ kẻ trồng cây”. Cầm cố hệ phụ vương anh đang hi sinh cả xương máu của mình để có tác dụng nên quốc gia thì họ những người sống trong cảnh tự do no đủ thì cần phải giữ gìn xây dựng giang sơn giàu táo tợn hơn nữa. Em xin gắng mặt chúng ta học sinh gửi lời cảm ơn thâm thúy đến ráng hệ thân phụ anh đã làm cho nên quốc gia ngày hôm nay.

Sơ đồ tư duy

*

Dàn ý bỏ ra tiết

1. Mở bài:

- trình làng về cuộc chạm chán gỡ.

- Em nuốm mặt các bạn phát biểu chủ kiến tại cuộc chạm chán gỡ này.

2. Thân bài:

- Địa điểm của cuộc chạm chán gỡ? Cuộc gặp gỡ đó ra mắt như nạm nào?

- trên buổi chạm mặt đó, em đã phát biểu những quan tâm đến gì?

+ Về số đông gian khổ, khó khăn, vất vả của nạm hệ phụ thân anh.

+ Về lòng tin dũng cảm, kiên cường, bất khuất của cầm cố hệ cha anh.

+ Niềm tự hào về cố kỉnh hệ phụ thân anh.

+ trọng trách của bản thân, của thay hệ trẻ bây chừ với quê hương, đất nước.

3. Kết bài:

- cảm thấy về cuộc gặp gỡ.

- bài học kinh nghiệm cho bản thân.

*

Các bài mẫu khác:

Kể về một cuộc gặp gỡ với những chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân team nhân dân việt nam – chủng loại 2

Một buổi sáng đầu đông, nắng và nóng mờ nhạt trên từng ngọn cây, cái lanh tanh ấy quan trọng nào ngăn cản trở được sự hào hứng của lũ học viên chúng tôi. Bây giờ là ngày kỉ niệm ngày ra đời Quân đội quần chúng Việt Nam, trường tôi tổ chức một trong những buổi gặp mặt thân mật và gần gũi giữa bầy học sinh cửa hàng chúng tôi và đa số người đã có lần xông pha trên mặt trận, chiến trường.

Đúng 7 giờ đồng hồ sáng, đoàn xe chuyển hội cựu chiến binh đã giới hạn trước cổng trường tôi. Vẫn kiểu cách của một người lính gắng Hồ năm xưa, các bác di chuyển nhanh chóng đến số ghế của khách hàng mời. Tự xưa, qua mẩu truyện của ông bà, tôi đang vô cùng mếm mộ ý chí kiên trì và lòng anh dũng của những người dân chiến sĩ, ni lại được tái ngộ thế này, vào tôi cần yếu kìm nén được cảm giác nghẹn ngào. Đó là những người dân đã vướng lại xương máu, nỗi đau, nước mắt vị trí chiến trường, là bạn đã hi sinh hạnh phúc cá thể để gìn giữ từng tấc đất mang đến tổ quốc thân yêu.

Xem thêm: Vì Sao Nói Cuộc Tấn Công Pháo Đài Môn, Cuộc Tấn Công Pháo Đài Môn

Các bác bỏ kể cho chúng tôi những buồn bã nơi chiến trường. Dù đã làm được nghe qua số đông trang viết lịch sử, qua lời kể của các thầy cô cỗ môn nhưng mẩu chuyện mà các bác đưa đến mới thực thụ là một nhân loại sống động vày họ là những triệu chứng nhân kế hoạch sử, những người đã trực tiếp nạm súng với chiến đấu cho tới giờ phút cuối cùng. Cả trường lặng ngắt lắng nghe, thi thoảng bao hàm tràng vỗ tay phệ vang lên cùng khá nhiều người đã nhảy khóc. Tôi thua cuộc hậu trường, thấy được những tấm huy chương lấp lánh trên ngực những người cựu chiến binh ấy nhưng mà càng thêm thán phục và từ hào. Chưng nhớ độc nhất vô nhị là trận đánh đấu chống tập kích bằng máy bay B52 tấn công phá hà nội và vài tỉnh ở kề bên năm 1972 của Mĩ. Hồi đó giặc phun phá gớm lắm, chúng điên cuồng trút từng đợt bom, ko quân Mỹ đã kêu gọi tổng cộng 50% số lượng máy cất cánh B-52, ví dụ là 197 chiếc trên toàn bô 400 dòng mà Mỹ sở hữu. Mà những cháu biết chúng ta đánh Mĩ như nào không? bộ đội ta chỉ phóng khoảng tầm 334 trái SA-2, khiến cho giặc Mỹ sửng sốt. Ròng rã rã chiến đấu suốt 12 ngày đêm, cuối cùng thắng lợi đã nghiêng theo phía bao gồm nghĩa. Một tràng vỗ tay béo vang lên, đột giọng bác chùng xuống: “Chính quyền ta còn non trẻ, giặc bắn phá do vậy cốt để tàn phá cơ quan tiền đầu não của ta. Bọn chúng nhẫn trọng tâm đánh vào cả căn bệnh viện, sảnh bay. Đồng đội của bác đã và đang hi sinh do bom đạn của chúng.”

Nói mang đến đây, bác bỏ lấy khan tay lên chấm nước mắt. Bầu không khí chùng xuống, đầy đủ giọt nước mắt đang rơi. Đó là giọt nước mắt của lòng thương, của niềm thán phục cho một ý chí đại chiến hào hùng. Thay mặt đại diện các bạn, tôi đứng trước toàn trường cùng dõng dạc nói: “Thưa các bác, chúng cháu hiểu rằng để có được độc lập bây giờ là bao xương tiết và công sức của con người của cố kỉnh hệ anh phụ thân đã nhằm lại chỗ chiến trường. Chúng cháu rất hàm ân và cực kỳ cảm phục với phần đa hi sinh của cầm cố hệ đi trước. Chúng con cháu xin hứa hẹn rằng gắng hệ trẻ thời nay – những mầm non tương lai của đất nước, đã ra mức độ chiến đầu để bảo quản từng tấc đất tấc quà của tổ quốc, đồng thời cố gắng hết sức xây dựng nước nhà ngày một tân tiến và phát triển hơn!”

Tiếng vỗ tay vẻ vang cả một khoảng trời. Nắng vẫn lên xua tan đi không khí bi quan của mùa ướp lạnh giá. Đó là ánh nắng của độc lập, ánh nắng của bầu trời tự do. Tôi ước mình sẽ được đắm chìm trong ánh nắng ấy vĩnh cửu và để triển khai được điều đó, không ai khác, nắm hệ trẻ chúng tôi cần phải có bổn phận buộc phải học tập,rèn luyện thật tốt và rất có thể đem lại tia nắng tự vì chưng cho mãi về sau.

*

Kể về một cuộc gặp gỡ gỡ với các chú bộ đội nhân dịp thành lập Quân đội nhân dân vn – chủng loại 3

Trong bọn họ chắc hẳn ai cũng biết ngày 22-12 là ngày gì. Và ngày này có ý nghĩa lịch sử vô cùng lớn đối với dân tộc, với nước nhà và cùng với mỗi bé người nước ta chúng ta. Nó không chỉ là trở thành thời điểm dịp lễ của những chú, những bác vào quân ngũ mà nó còn là một ngày vui thông thường của mọi người trên quốc gia Việt Nam. Để kỉ niệm ngày thành lập và hoạt động Quân đội nhân dân Việt Nam, giáo dục học sinh truyền thống định kỳ sử lâu hơn của dân tộc, trường em vẫn tổ chức một trong những buổi tham quan lại Viện bảo tàng Quân đội.

Chuyến đi này sẽ để lại mang đến em nhiều tuyệt vời sâu sắc và nhiều bài học lí thú, ngã ích. Không những thế nữa, vào buổi thăm quan này, bọn chúng em đã được vào Phòng truyền thống của Viện bảo tàng, gặp gỡ gỡ đầy đủ con tín đồ đã đi vào lịch sử vẻ vang dân tộc: Đại tá Bùi quang Thận - người trực tiếp lái xe tăng tiến thẳng vào Dinh Độc lập Ngày 30-4; Đại tá Lê - người trực tiếp kéo cờ trong ngày Quốc khánh 2-9. Cuộc truyện trò thật là vui vẻ, bổ ích. Chúng em quây quanh nhị bác. Gương mặt ai ai cũng hớn hở kỳ lạ thường; bởi trong tim mỗi người đều phải có niềm hãnh diện vẫn được gặp gỡ mặt các người anh hùng trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Linh hương thơm - lớp trưởng đứng lên thay mặt đại diện cả lớp hỏi thăm mức độ khỏe của những bác. Nhìn số đông tấm huân chương sáng lấp lánh trên ngực áo, em thấy một phần công lao của những bác vào sự nghiệp hóa giải dân tộc, giải phóng khu đất nước. Bác Lê nữ tính hỏi:

- vắt nào, những cháu khỏe chứ? tiếp thu kiến thức ra sao?

- bao gồm ạ, gồm ạ! học kì một, lớp cháu phần nhiều đều được học viên giỏi, hạnh kiểm xuất sắc đấy bác bỏ ạ. - Cả lớp nhao nhao.

- cầm là siêu tốt, hết sức tốt. Các cháu đã thực hiện tốt năm điều bác Hồ dạy, ngoan lắm! bác bỏ Lê gật gù:

- hiện nay các cháu mong muốn hỏi gì nào?

Một loạt cánh tay giơ lên mà lại Quý cấp tốc nhảu giơ tay lên trước:

- bác ơi! tại sao có ngày 22-12 ạ?

Bác Thận gật đầu, mỉm cười rồi trả lời:

Bây giờ thì em đang hiểu nguồn gốc ngày 22-12 qua lời nói của bác bỏ Thận, gọi về truyền thống lịch sử yêu nước với ý chí chiến đấu bảo đảm đất nước của dân tộc bản địa và đặc biệt là các chú, những bác trong quân đội. Càng gọi nơi bước đầu thì càng phải trân trọng, càng yêu cầu phải lưu lại nó vào tiềm thức. Đó cũng là vấn đề làm diễn đạt lòng biết ơn của chính mình đối với những bậc chi phí bối sẽ hi sinh để ngày lễ này càng có ý nghĩa sâu sắc và sâu sắc.

Kế tiếp là thắc mắc của Trang giành riêng cho bác Lê:

- Thưa bác? Ngày quản trị Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập tại Quảng trường lịch sử dân tộc Ba Đình, chưng là fan trực tiếp kéo cờ nước ta lên cột cờ trong khi mọi tín đồ hát Quốc ca. Cho cháu hỏi: chổ chính giữa trạng của bác bỏ lúc ấy như thế nào ạ?

- Đúng là khi ấy bác giữ nhiệm vụ nặng nề. Chưng vừa mừng lại vừa lo. Các cháu bao gồm biết vì sao không? Mừng vì bác là tín đồ trực tiếp kéo cờ trong một trong những buổi lễ rất là quan trọng; hết sức vinh dự cùng tự hào. Lo là vì nên kéo cờ làm sao để cho vừa hết bài Quốc ca thì cờ cũng bắt buộc kéo lên đỉnh cột cờ. Trong những khi đang kéo cờ thì chưng có một cảm xúc rất cực nhọc tả nhưng vô thuộc mãnh liệt: Sự xúc hễ đã lấn lướt trái tim bác. Lòng chưng như mong mỏi nói thiệt to: vn tự do! việt nam độc lập! Hồ chủ tịch muôn năm!”.

Khuôn mặt bác thể biểu hiện rõ nỗi xúc hễ cứ xen kẹt vào nhau. Em hiểu rõ sâu xa rằng ngày 2 -9 có chân thành và ý nghĩa cực kì lớn lớn trong những con người việt nam Nam, cái đẹp thêm trọng tâm hồn con bạn và làm vẻ vang thêm trang sử hào hùng của dân tộc bản địa Việt. Khuôn khía cạnh mỗi thành viên của lớp 9A cũng không giống nhau. Bao gồm người biểu lộ nét tươi tắn, sung sướng, hãnh diện với tự hào vì tổ quốc ta đã giành chiến thắng từ tay thực dân Pháp bằng tương đối nhiều nỗ lực phi thường, cũng có thể có bạn vẻ phương diện trầm tư, suy nghĩ. Chắc rằng bạn đã nghĩ, để có được hòa bình, hòa bình như hôm nay, dân tộc bản địa ta sẽ đổ lần khần bao nhiêu xương máu, bao con fan đã té xuống cho Tổ quốc quyết sinh. Sau đó, bác Thận lại kể cho việc đó em nghe về thành công lịch sử ngày 30-4. Nhờ tất cả lời nói của bác bỏ mà chúng em biết được thành công lẫy lừng với sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng, lòng tin yêu nước nồng nàn của quần chúng ta với sự giúp đỡ to lớn của đồng đội năm châu.

Chính lúc này đây, em thật sự cảm động. Sự biết ơn, niềm tự hào, một chút hãnh diện, một ít hổ thẹn đã hình thành trong lòng em một cảm giác khó tả. Em đứng lên phát biểu những suy nghĩ và cảm tình của mình. Cùng ngày mai ban đầu từ ngày hôm nay. Tức thì bây giờ, khi còn ngồi trên ghế công ty trường, chúng con cháu sẽ cố gắng học tập tốt, để khi vào đời góp thêm phần đưa nước ta sánh vai với những cường quốc trên vậy giới. Chúng cháu sẽ liên tiếp kế thừa cùng phát huy những truyền thống lịch sử mà phụ vương anh đi trước để lại. Cuối cùng, cháu xin chúc những bác một sức khỏe dồi dào để công tác làm việc tốt.

Em vừa xong câu nói, một tràng pháo tay rộn ràng vang lên. Tiếp theo, chúng em cùng các bác đi thăm Viện Bảo tàng. Vừa đi, các bác vừa giảng giải cho cái đó em về truyền thống lịch sử yêu nước của dân tộc ta. Trời ngay gần trưa, tia nắng bắt đầu gay gắt, bọn chúng em luyến tiếc phân tách tay những bác đặt trên xe ô tô trở về trường.

Buổi nước ngoài khóa tuy dứt nhưng đã để lại trong tim chúng em biết bao cảm xúc. Đối với riêng biệt em, đây là một dịp nhằm nói lên những suy xét của bản thân với vậy hệ phụ vương anh đi trước, tạo thêm lòng quyết trung tâm và niềm tin vào một trong những ngày mai tươi vui hơn.

Kể về một cuộc chạm chán gỡ với các chú bộ đội nhân thời cơ thành lập Quân team nhân dân vn – mẫu mã 4

“Uống nước nhớ nguồn” là truyền thống xuất sắc đẹp của dân chúng ta trường đoản cú bao đời nay. Trong buổi lễ kỉ niệm Ngày thành lập và hoạt động Quân đội nhân dân vn (22/12) năm nay, tôi đang được gặp mặt gỡ các chú lính và may mắn là bạn thay mặt chúng ta để phát biểu những lưu ý đến của cố kỉnh hệ mình về rứa hệ thân phụ anh đã chiến đấu, hi sinh để đảm bảo an toàn Tổ quốc. Giây phút ấy để cho tôi thực thụ xúc động.

*

Buổi gặp mặt gỡ được tổ chức triển khai tại hội ngôi trường của trường tôi. Từ sáng sủa sớm, cửa hàng chúng tôi đã mang lại trường để chuẩn bị chu đáo hầu như thứ để cuộc chạm mặt gỡ được ra mắt tốt đẹp nhất. Tôi cùng vài các bạn nữa mang khăn trải bàn từ bên đi, để lọ hoa, chuẩn bị cả nước, hoa quả và bánh trái bày vẽ trên bàn thật đẹp. Buổi lễ được bắt đầu vào cơ hội 7h30. Những thầy thầy giáo đều đang đi tới đông đủ. Cộng đồng học trò cửa hàng chúng tôi thì háo hức đợi đợi. Sau cuối thì các chú lính cũng cho tới trong bộ quân phục màu xanh lá cây lá, với quân hàm và huy chương mà các chú đã có được trong trong cả cả cuộc đời.

Sau nghi thức kính chào cờ, thầy hiệu trưởng sẽ đọc diễn văn chào đón Ngày thành lập và hoạt động Quân team nhân dân việt nam 22/12. Hoàn thành bài phát biểu của thầy hiệu trưởng, một chú bộ đội đại diện cả đoàn lên nói chuyện với chúng tôi. Chú là một trong người cưng cửng nghị với các giọng nói sang sảng. Khuôn phương diện chú đã hiện thị rõ dấu vết thời hạn với hầu như nếp nhăn. Nắm nhưng, tôi tuyệt vời nhất với chú là song mắt. Đôi đôi mắt chú vẫn tồn tại rất tinh tường và quan trọng đó là một đôi đôi mắt với góc nhìn mạnh mẽ, cứng cỏi cũng đều có sự bình tĩnh. Đôi đôi mắt ấy khiến cho tôi cảm thấy không có nỗi sợ quá lớn đối với chú ở hiện tại nưa. Có lẽ chú đã làm qua hết thảy phần nhiều nỗi đau cùng sự sợ hãi hãi, cũng chứng kiến những điều kinh điển nhất rồi buộc phải chú mới bình tĩnh, điềm đạm mang đến vậy. Chú nói cho shop chúng tôi nghe về trận đánh ác liệt nhưng mà chú cùng đồng đội của chính bản thân mình đã nên trải qua, cả hầu như mất non hi sinh trong mỗi trận đánh mà quân, dân ta cả quân địch cũng thế. Chưa lúc nào tôi thấy hiểu rõ sâu xa và khâm phục những người dân lính trong trận đánh vệ quốc của ta đến thế. Nhờ gồm có hi sinh cao niên ấy mà mảnh đất của phụ thân ông ta được lưu giữ một cách trọn vẹn. Nếu không tồn tại họ, không biết quốc gia này sẽ đi về đâu.

Xem thêm: Tính Chất Của Muối Axit Là Gì? Tính Chất Hóa Học Và Các Loại Muối Axit

Chú cùng shop chúng tôi trò chuyện khôn cùng lâu. Chú cũng lời giải những thắc mắc của cửa hàng chúng tôi về cuộc sống, chiến đấu của các chú trong vượt khứ bởi một thái độ rất thân thiện và nhẫn nại. Không hiểu nhiều sao tôi thấy chú thật gần cận và thân thiết giống hệt như người người mà tôi đang quen biết từ rất lâu chứ chưa phải chỉ vừa mới gặp cách trên đây vài tiếng. Phải chăng do mẩu chuyện mà chú share với chúng tôi chân thực quá hoặc cũng bởi vì cách chú lắng nghe chăm chú những thắc mắc ngô nghê của bọn chúng tôi, và trả lời chúng một biện pháp rất chân thành? Tôi cũng lừng khừng nữa, mà lại dù sao thì tôi cũng thấy chú thân mật hơn siêu nhiều. ở đầu cuối tôi là người đại diện thay mặt tất cả học sinh trong ngôi trường lên vạc biểu xem xét của mình. Dù vô cùng hồi hộp cơ mà tôi thấy ánh nhìn khích lệ mà những thầy cô giáo và chúng ta dành mang đến tôi, tôi thấy mình bình tĩnh hơn rất nhiều. Tôi bước đi bục phát biểu, hít một tương đối thật sâu cùng phát biểu bằng cảm hứng thật của chính mình qua mẩu truyện của chú:

- Thưa các bác, những chú, các thầy gia sư và chúng ta học sinh đang có mặt trong hội trường ngày hôm nay, cháu là Ngân, học sinh lớp 9A2. Cháu rất vinh dự khi từ bây giờ được thay mặt cho toàn trường bỏ trên đây, phân phát biểu cảm giác của mình. Thực thụ là từ bây giờ cháu khôn cùng run cùng hồi hộp - Hội trường mỉm cười ồ lên, khiến cho không khí lạng lẽ và stress cũng dịu đi không ít. Tôi thấy lạc quan hơn không ít - bọn chúng cháu như ý được xuất hiện khi giang sơn đã hòa bình, thống nhất nên có rất nhiều điều chúng cháu trước đó chưa từng trải qua. Đặc biệt là phần nhiều đau thương, mất đuối trong trận chiến vệ quốc. Dẫu vậy hôm nay, lúc nghe các chú phân tách sẻ, cháu thực sự xúc hễ và cháu cũng đọc hơn về mất mát, hi sinh và quyết liệt mà bất kì trận chiến tranh nào sở hữu lại, chứ không riêng gì trên giang sơn Việt phái nam ta. Con cháu cũng càng thêm thương yêu sự hi sinh cùng ý chí của lớp lớp nuốm hệ phụ vương anh đã nối gót nhau vào chiến trường, tham gia trận đánh dù biết nó nguy hiểm. Lớp người trẻ tuổi chúng con cháu sẽ luôn luôn biết ơn phần lớn con tín đồ quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh và trân trọng những gì chúng con cháu đang có. Nhân thời cơ 22/12, cháu thay mặt cho tất cả học sinh, chúc những chú, các bác có một thời điểm dịp lễ kỉ niệm thiệt vui vẻ, ý nghĩa. Con cháu xin cảm ơn!

Dưới hội trường bao gồm tiếng vỗ tay thưa thớt rồi khủng hơn, vang hơn. Tôi cảm thấy mình vừa làm được điều nào đó thật to lao. Buổi gặp mặt gỡ hoàn thành thành công trong nụ cười và sự thấu hiểu. Ánh nắng sẽ nhạt dần, cửa hàng chúng tôi chia tay những chú, những bác trong giữ luyến. Nhưng mà buổi gặp gỡ gỡ ngày hôm nay đã nhằm lại trong trái tim tôi một cảm xúc kì lạ. Đó không chỉ có là sự hàm ân mà còn là cả sự tự hào về cụ hệ thân phụ anh với cả niềm tin và sự quyết trọng điểm vào tương lai của mình nữa.