Kể Lại Một Câu Chuyện Em Đã Chứng Kiến

     
Lớp 1

Đề thi lớp 1

Lớp 2

Lớp 2 - liên kết tri thức

Lớp 2 - Chân trời sáng tạo

Lớp 2 - Cánh diều

Tài liệu tham khảo

Lớp 3

Lớp 3 - liên kết tri thức

Lớp 3 - Chân trời sáng sủa tạo

Lớp 3 - Cánh diều

Tài liệu tham khảo

Lớp 4

Sách giáo khoa

Sách/Vở bài bác tập

Đề thi

Lớp 5

Sách giáo khoa

Sách/Vở bài xích tập

Đề thi

Lớp 6

Lớp 6 - kết nối tri thức

Lớp 6 - Chân trời sáng tạo

Lớp 6 - Cánh diều

Sách/Vở bài bác tập

Đề thi

Chuyên đề và Trắc nghiệm

Lớp 7

Lớp 7 - liên kết tri thức

Lớp 7 - Chân trời sáng sủa tạo

Lớp 7 - Cánh diều

Sách/Vở bài xích tập

Đề thi

Chuyên đề và Trắc nghiệm

Lớp 8

Sách giáo khoa

Sách/Vở bài xích tập

Đề thi

Chuyên đề & Trắc nghiệm

Lớp 9

Sách giáo khoa

Sách/Vở bài xích tập

Đề thi

Chuyên đề & Trắc nghiệm

Lớp 10

Lớp 10 - kết nối tri thức

Lớp 10 - Chân trời sáng tạo

Lớp 10 - Cánh diều

Sách/Vở bài bác tập

Đề thi

Chuyên đề & Trắc nghiệm

Lớp 11

Sách giáo khoa

Sách/Vở bài xích tập

Đề thi

Chuyên đề và Trắc nghiệm

Lớp 12

Sách giáo khoa

Sách/Vở bài xích tập

Đề thi

Chuyên đề & Trắc nghiệm

IT

Ngữ pháp giờ đồng hồ Anh

Lập trình Java

Phát triển web

Lập trình C, C++, Python

Cơ sở dữ liệu


*

Kể lại một mẩu chuyện em đã tận mắt chứng kiến hoặc một vấn đề em sẽ làm mô tả tình hữu nghị giữa nhân dân ta cùng với nhân dân những nước hay độc nhất (7 mẫu)

Kể lại một mẩu truyện em đã tận mắt chứng kiến hoặc một vấn đề em đã làm trình bày tình hữu nghị giữa nhân dân ta cùng với nhân dân những nước hay tốt nhất (7 mẫu)


Đề bài: đề cập lại một câu chuyện em đã chứng kiến hoặc một vấn đề em đã làm trình bày tình hữu hảo giữa quần chúng. # ta với nhân dân những nước.

Bạn đang xem: Kể lại một câu chuyện em đã chứng kiến

*


Kể lại một mẩu truyện em đã tận mắt chứng kiến hoặc một việc em sẽ làm thể hiện tình hữu nghị giữa dân chúng ta với nhân dân những nước (mẫu 1)

Khu bè phái nhà em gồm một vài ba cô chú fan Lào đã sinh sống. Những cô chú ấy là rất nhiều cán bộ mặt nước chúng ta sang nước ta học tập, nghiên cứu. Họ là những người dân hòa đồng, thân mật nên mọi tín đồ đều quý mến. Tháng tư vừa qua, đất nước Lào ăn uống Tết cổ truyền, ai cũng háo hức về đất nước đoàn viên thuộc gia đình. Chỉ tất cả cô Lay là không thể về nhà bởi ngày thời điểm Tết là khoảng thời gian cô phải đảm bảo luận văn. Khu bè phái đã tổ chức triển khai một bữa tiệc nho nhỏ, êm ấm để cô Lay bất ngờ.

Từ sáng sớm, cô Lay đã thoát ra khỏi phòng. Cô vẫn nói cười cợt vui vẻ với mọi người. Tuy thế chắc người nào cũng thấu hiểu cảm hứng trống vắng khi xa người thân vào thời điểm dịp lễ tết. Lê ngọc lan chủ nhà kinh ngạc hỏi sao cô không về nước đón Tết, cô Lay chỉ loáng buồn vấn đáp rằng mình chưa hoàn thành việc. Bà lan bèn bàn với những cô hàng xóm, khi nào đi chợ thì đi tậu đồ tổ chức bữa tiệc nho nhỏ. Về tối đến, cô Lay trở về nhà. Mọi người tắt điện tối om. Cô bật điện, đàn trẻ chúng tôi nổ pháo tưng bừng và hô vang “Mừng ngày tết vui vẻ!”. Gần như quả bóng bay căng tròn được treo lơ lửng mọi nhà. Những cái đèn nhấp nháy phạt sáng. Gian phòng tiếp khách nhà bà lan đẹp lung linh. Cô Lay tiến vào bàn tiệc. Bên trên bàn, đông đảo món ăn truyền thống cổ truyền nước Lào sẽ được bày biện đẹp mắt: xôi trắng ngần, lạp vàng giòn, đầy đủ đủ nộm hấp dẫn. Cô Lay xúc đụng cảm ơn hầu như người. Mọi người ngồi ăn và rỉ tai vô thuộc vui vẻ. Cô Lay vẫn kể bên đất nước của cô có không ít phong tục sệt sắc. Họ vẫn tổ chúc bửa nước nhằm nguyện cầu nước sẽ gột rửa đa số điều xấu xa và bệnh tật. Ai bị ướt nhiều thì đang càng gặp gỡ nhiều hạnh phúc. Fan dân ở này còn múa hát hầu như điệu lamvong vui nhộn. Cô Lay sẽ hát một bài dân ca Lào rất ngọt ngào và thiết. Bà lê ngọc lan nhẹ nhàng buộc lên cổ tay cô Lay một gai chỉ đỏ và chúc cô hạnh phúc, sức khỏe. Cô Lay càng xúc hễ bội phần.

bữa tiệc kết thúc, cô Lay cảm ơn hầu như người rối rít và nói đây đang là dòng Tết đáng nhớ nhất của cô. Có lẽ rằng cô đang vơi bớt nỗi ghi nhớ quê hương. Mọi fan trong khu cũng vui vẻ bởi đã đem không khí đầu năm mới đến đến cô Lay. Tôi cũng thật như ý khi được tham gia buổi tiệc hôm đó. Nhờ nó mà tôi đã hiểu biết thêm về truyền thống lâu đời dân tộc láng giềng. Mấy đứa trẻ cửa hàng chúng tôi còn hứa nhau mai sau lớn lên nhất định sẽ sang bên Lào đón tết một lần để được nạp năng lượng món lạp thơm phức kia…


Kể lại một câu chuyện em đã chứng kiến hoặc một việc em sẽ làm biểu hiện tình hữu nghị giữa nhân dân ta với nhân dân những nước (mẫu 2)

Vừa new về mang đến nhà, em vẫn hào hứng đựng cặp tức thì rồi chạy đi kiếm mẹ. Hôm nay, làm việc trường em gặp mặt một chuyện khôn xiết thú vị, vừa bắt gặp mẹ, em đang ào vào lòng mẹ:

- mẹ ơi, nhỏ chào mẹ.

Mẹ xoa đầu em và nói:

- người mẹ chào con, phụ nữ mẹ sao hôm nay về muộn đến vậy?

- chị em ơi, hôm nay ở ngôi trường con gặp gỡ chuyện độc đáo lắm bà bầu ạ, mẹ ngồi xuống phía trên để bé kể cho chị em nghe!

Sau kia em ban đầu kể cho bà mẹ nghe mẩu chuyện em gặp mặt vào sáng sủa nay:

- sáng nay trên đường đến lớp con và chúng ta Lan chạm mặt một người nước ngoài. Cô ấy gồm làn domain authority trắng, đôi mắt xanh thẳm với mái tóc màu sắc vàng. Dáng tín đồ cao ráo, nhìn hình thức bề ngoài nên lũ con đoán được đó là 1 trong người nước ngoài. Cô ấy cứ nhìn đông nhìn tây, rồi lại nhìn đồng hồ có vẻ như đang khôn cùng sốt ruột. Thuở đầu chúng nhỏ lo lắm người mẹ ạ, bởi sợ giờ đồng hồ Anh không đủ sẽ giúp đỡ đỡ cô ấy, nhưng vẫn cứ lại gần.

Dựa vào vốn giờ đồng hồ Anh của tất cả hai đứa, đàn con hiểu rằng cô ấy bị đụng xe, xe pháo hỏng và đang có các bước gấp. Bọn chúng con có chút lo lắng, nhưng sau cùng chạy đi xin dụng cụ để giúp cô giáp trùng và băng bó lốt thương. đàn con còn dẫn cô ấy vào tiệm sửa xe cộ nhà bác Hoạt ở sát đó. Cô ấy mừng quá, cứ cầm cố tay rồi cảm ơn bầy con mãi người mẹ ạ.

Đến lúc vào giờ học thì chúng bé còn thấy bất thần hơn, bà mẹ biết tất cả chuyện gì ko ạ? - Em hồi hộp nói với mẹ.

Lúc nào người mẹ mỉm cười, dịu dàng êm ả xoa đầu em rồi nói:

- nhỏ kể tiếp bà bầu nghe đi nào.

- Người quốc tế mà bọn chúng con giúp đỡ đó thế ra là giáo viên dạy môn tiếng Anh cho chúng con. Cô ấy là cô Maria sẽ bước đầu dạy chúng nhỏ từ kì này. Con bất thần quá bà bầu ạ. Hết giờ học, cô chạm mặt chúng con, lại mỉm cười vui vẻ rồi cứ khen chúng con ngoan và cảm ơn chúng nhỏ mãi.

Nghe em đề cập chuyện, sau cùng mẹ mỉm cười, ôm em vào lòng và nói:

- bé yêu của mẹ, bà mẹ tự hào về nhỏ lắm, việc làm của con đã biểu hiện được tình hữu hảo của thiếu hụt nhi nước ta với bằng hữu trên trái đất đó.


Kể lại một câu chuyện em đã tận mắt chứng kiến hoặc một bài toán em đã làm biểu lộ tình hữu hảo giữa dân chúng ta với nhân dân những nước (mẫu 3)

Em xin đề cập về phong trào quyên góp cứu vớt trợ nhân dân những nước bị thảm hoạ sóng thần xẩy ra vào cuối năm 2004.

Chỉ còn vài ngày nữa là dứt năm cũ. Nhân dân toàn trái đất đang náo nức sẵn sàng đón chào năm mới với bao điều hứa hẹn đang chờ phía trước. Thốt nhiên nhiên, trời khu đất nổi cơn giận dữ. Bão tố, cuồng phong, sóng thần, hễ đất... Bất thần ập đến, hủy hoại bao cửa hàng vật hóa học và chiếm đi sinh mạng hàng ngàn con người. Đau thương, tang tóc khóa lên cuộc sống. Cả quả đât bàng hoàng, đau khổ và ngay kế tiếp đã lập cập tổ chức phong trào cứu trợ, trợ giúp nạn nhân các vùng bị thiên tai.

Thay mặt dân chúng Việt Nam, Thủ tướng tá Phan Văn Khải và quản trị nước è cổ Đức Lương đã kịp thời nhờ cất hộ điện chia buồn. Trào lưu quyên góp được phát động rộng rãi trong cả nước. Coi tivi, em thấy những vị lãnh đạo thời thượng ủng hộ đầu tiên. Rồi những cơ quan, đoàn thể, công an, quân đội, những nhà máy, xí nghiệp, doanh nghiệp... Thân yêu hưởng ứng.

Trường Tiểu học Lương Văn Can của bọn chúng em vào tiết xin chào cờ sáng thứ hai, thầy Hiệu trưởng đang phát động phong trào quyên góp. Bầu không khí trong trường, trong lớp khác hẳn mọi ngày, chỗ nào cũng buôn chuyện xôn xao về hậu quả quyết liệt của thiên tai nhưng mà bao bạn đang nên hứng chịu.

Sáng thứ ba, mấy chục bạn học sinh 5A mang theo “heo đất” mang lại lớp. Một cuộc “mổ heo” diễn ra nhanh chóng. Được bao nhiêu tiền, chúng ta đóng góp hết cả. Cùng với số tiền tích lũy suốt năm được nhị trăm ngàn, em định nhằm may quần áo mới và thiết lập chiếc cặp mới, dẫu vậy lúc này, em chuẩn bị đóng góp để chia sẻ hoạn nạn với tất cả người.

Chẳng mấy chốc, việc quyên góp đã xong. Bên trên bàn cô giáo, lô tiền xu để riêng, gò tiền giấy nhằm riêng. Chúng ta tổ trưởng ghi list của tổ mình. Mặc dù nhiều, cho dù ít, không bạn nào là không đóng góp.

Cô giáo tuyên cha thu được tổng số là 3.745.000 đồng. Một con số thật “bất ngờ". Giáo viên khen ngợi bọn chúng em đã đon đả ủng hộ phong trào. Cả lớp vỗ tay vang dội. Những gương mặt ửng hồng, những ánh mắt long lanh xúc cồn trông thật đáng yêu!

Chúng em đích thực thông cảm và share đau thương, mất đuối với những người dân bị nạn, tuyệt nhất là các bạn thiếu nhi. Số tiền bọn chúng em góp phần tuy chưa những nhưng nó mô tả tình cảm thành tâm và mong mong mang đến chút an ủi, đụng viên so với các nạn nhân, có tác dụng vơi bớt nỗi khổ của họ. Phong trào quyên góp cứu vãn trợ này cũng thể hiện truyền thống lịch sử nhân ái, thương người như thể yêu quý thân rất rất đáng quý của dân tộc Việt Nam.


Kể lại một câu chuyện em đã chứng kiến hoặc một việc em đã làm miêu tả tình hữu nghị giữa nhân dân ta với nhân dân những nước (mẫu 4)

Đất việt nam hàng năm đề nghị hứng chịu đựng biết bao cơn sốt và từng khi cơn bão đi qua đã để lại không ít khó khăn cho những người dân vùng lũ. Cơn sốt số 12 vừa mới rồi đã vướng lại hậu quả nặng nề tuy vậy nhờ có sự giúp sức của mọi tấm lòng nhân ái, đặc biệt quan trọng của các nước trên nhân loại đã share phần nào gần như tổn thất. Vào đó, quốc gia Liên bang Nga đã khiến em cảm thấy bái phục và yêu quý bởi sự hỗ trợ rất nhiệt tình và cung cấp thiết.

Ngày 4 mon 11 năm 2017, cơn bão số 12 (tên nước ngoài là Damrey) đổ xô vào vùng nam Trung bộ và quét qua một phần vùng Tây Nguyên. Cơn lốc với mức độ gió dạn dĩ đã có tác dụng 27 người chết, 22 bạn mất tích, hơn 500 nơi ở bị đổ sập cùng với nhiều thiệt sợ nặng nề khác. Chỉ sang 1 đêm càn quét, không ít người dân đã mất nhà cửa.

Xem thêm: Sgk Văn 9 Tập 2 Ngắn Gọn, Soạn Bài Ngữ Văn Lớp 9 Tập 2, Bài Soạn Văn 9 Tập 2

Ngày 7/11, Tổng thống Nga Putin sang việt nam để gia nhập một cuộc họp. Sau khoản thời gian nghe được tin tức về tác động của cơn sốt số 12 với người dân Việt Nam, ông sẽ chỉ thị cung cấp Việt nam khoản tiền 5 triệu đô-la Mĩ nhằm khắc phục thiệt hại vì bão Damrey. Không phần lớn vậy, một thiết bị bay của cục Tình trạng nguy cấp Nga đã chở theo hàng cứu vãn trợ nhân đạo sẽ giúp đỡ những người dân dân vùng bão lụt tại Việt Nam.

Bên cạnh đó, Tổng thống Nga còn kêu gọi các giang sơn trong hiệp hội Hợp tác kinh tế châu Á – Thái bình dương cùng thể hiện ý thức đoàn kết với Việt Nam, cứu vãn trợ và trợ giúp những bạn dân vùng bè cánh vượt qua cực nhọc khăn. Vị vậy, sau Liên bang Nga còn tồn tại các giang sơn khác như Nhật Bản, Trung Quốc… đã thuộc trợ góp về tiền và lương thực.

Qua mẩu chuyện trên, bọn họ càng thêm cảm phục lòng tin hữu nghị của người dân Nga – “một cầm cố khi đói bằng một gói khi no”. Nước Nga đã trình bày tấm lòng bác ái với nhân dân vn trong hoàn cảnh khó khăn. Sự hỗ trợ đó càng khiến cho bao fan dân nước ta càng thêm tin yêu rằng quan hệ nam nữ giữa hai nước sẽ luôn luôn chân thành, bền vững, sâu sắc dù thời gian có đổi thay.

Kể lại một câu chuyện em đã tận mắt chứng kiến hoặc một việc em đang làm trình bày tình hữu hảo giữa quần chúng. # ta với nhân dân những nước (mẫu 5)

Năm ông em 72 tuổi, mắt lại mờ dần. Mon 9 năm ấy, phòng Thương binh xóm hội và cơ sở y tế huyện giữ hộ giấy về cho thấy thêm ông em được đi mổ mắt cầm thủy tinh thể. Cả nhà ai cũng mừng vì gồm đoàn bác bỏ sĩ Thụy Điển về thức giấc nhà, huyện bên giải phẫu nhân đạo.

Sáng hôm ấy, bố mẹ em với chú thím Hạnh đưa ông đi. Anh Thi với em phải tới trường nên không theo ông đi dịch viện. Ông bảo: "Các cháu tránh việc bỏ học; có phụ huynh các con cháu đưa ông đi là được. Chiều nay, ông sẽ về rồi cơ mà".

Buổi học hôm ấy, anh Thi và em xin ngủ 2 huyết cuối. Anh Thi đạp xe đạp điện chở em gái tự trường đi thẳng liền mạch lên bệnh viện, cả hai đồng đội đều hồi hộp với lo. Rộng 10 giờ, hai anh em mới đến bệnh viện huyện. Cha mẹ em ngạc nhiên lắm. Cha mẹ nói nhỏ gì kia với anh Thi.

Bệnh viện cực kỳ sạch. Một slogan "Hoan nghênh Đoàn Y tế Thụy Điển đến vn giải phẫu nhân đạo" bằng văn bản đỏ dán trên băng vải white căng trước cổng căn bệnh viện. Nhiều bác bỏ sĩ, nhân viên y tế của ta trong bộ xống áo trắng chuyên được sự dụng đi lai, thái độ vừa nghiêm trang vừa niềm nở. Nhiều người nhà người bị bệnh đứng ngồi lố nhố khu vực phòng đợi.

Mỗi lần mổ mắt mang lại một người bệnh xong, nhì nữ bác sĩ Thụy Điển lại đẩy xe cộ đưa người bệnh ra ngoài. Bác sĩ ta phạt thuốc, kê 1-1 và căn dặn bạn nhà. Lần đầu tiên em bắt đầu nhìn thấy hai nữ chưng sĩ bạn da trắng trong bộ bờ- lu trắng toát, với gương mặt xinh tươi, song môi đỏ chót, ngôn ngữ ríu rít như chim hót. Đặc biệt thái độ rất là ân cần, niềm nở.

Ông em là bạn mổ mắt thay thủy tinh thể cuối cùng. Lúc ông ở lên xe đẩy chuyên được sự dụng của bệnh viện đưa vào chống mổ, con cháu của ông, ai ai cũng hồi hộp. Cơ mà chỉ 10 phút sau, ông đã làm được mổ xong. Đôi đôi mắt ông được bám băng trắng. Bác bỏ sĩ dặn ông và tía em là về nhà bắt đầu được toá băng. Nhì ông bác bỏ sĩ Thụy Điển từ phòng mổ rời khỏi trước ngực đeo băng hồng thập tự, mắt treo kính, bắt tay ông cùng chúc ông mọi sự tốt lành. Bao gồm phải chúng ta biết ông là chưng sĩ quân y về hưu hay không mà họ quan trọng quan tâm cầm cố ? bố em nói nào đấy với chú bệnh viện trưởng cùng cô phiên dịch. Tiếp theo, bố đưa ông một cái làn mới xếp đầy 20 quả hồng xiêm, và anh Thi ôm bó hoa rõ to rõ đẹp tặng ngay các bác bỏ sĩ Thụy Điển. Ông nói: "Món kim cương nhỏ, chỉ với cây đơn vị lá vườn với tấm lòng biết ơn". Nghe ông nói với cô phiên dịch nhắc lại, 6 bác sĩ Thụy Điển khẽ reo lên, chũm lấy tay ông và bao bọc lấy em, ôm lấy anh Thi.

Năm nay, ông đã 75 tuổi, đôi mắt ông vẫn sáng. Ông lướt web không còn đề nghị đeo kính nữa. Các lần thấy ông xem sách, gọi báo, em lại nhớ đến ánh mắt, thú vui của những bác sĩ Thụy Điển năm xưa.

Kể lại một mẩu chuyện em đã chứng kiến hoặc một việc em sẽ làm diễn đạt tình hữu hảo giữa dân chúng ta cùng với nhân dân những nước (mẫu 6)

Như thường xuyên lệ, sau bữa ăn tối, tôi và cu Bi vào bàn ngồi học, tía xem ti vi ở chống khách, còn bà mẹ hí hoáy vệ sinh ở dưới bếp. Bỗng bố thất thanh gọi:

- Mọi fan lên đây nhưng xem động đất với sóng thần dang ra mắt ở biển lớn Ấn Độ Dương này!

Tôi cùng cu Bi vội vàng chạy ngay cho trước màn hình ảnh nhỏ thì thấy một khối nước black xì cao chừng 30 đến 40 mét vẫn đổ ập vào một làng ven bờ biển ở Thái Lan. Chỉ trong vài phút nó đã cuốn phăng ra biển hàng trăm người, đơn vị cửa, ruộng vườn, trâu bò đều bị nhấn chìm trong biển cả mênh mông. Quan sát cảnh hoang tàn vị sóng thần và cồn .đất khiến ra, anh chị tôi không một ai nói một câu gì. Khuôn mặt ba trĩu nặng, đôi mắt mẹ dỏ hoe. Còn tôi, lòng cảm xúc nghẹn ngào. Buổi tối hôm đó, anh chị em tôi cực kỳ buồn, nhường như người nào cũng cảm thấy như vừa bị thiếu tính một vật dụng gì hết sức quý.

Sáng hôm sau khoản thời gian vừa mang đến trường, tôi sẽ thấy chúng ta xì xào, buôn chuyện về vụ động đất ngày hôm qua.

Đến giờ xin chào cờ shop chúng tôi tập trung sinh sống sân trường. Không khí của buổi lễ chào cờ ngày hôm nay hình như không được sôi nổi như đều lần. Thầy hiệu trưởng bước lên khán đài, giọng nghẹn ngào khi nói về những thiệt hại vày dộng đất với sóng thần khiến ra. Cả trường yên lặng lắng nghe, ngoài ra trong lòng từng người đều thấy đau đớn, mất mát. Tiếp đó thầy kêu gọi toàn trường mở dợt quyên góp cỗ vũ đồng bào ở các nước bị nạn. Không khí trong trường hôm nay sôi nổi hẳn lên, ai ai cũng muôn diễn đạt tình cảm, sự tương thân tương ái của mình, về lớp, bọn chúng tôi bàn luận nên ủng hộ phần lớn gì? Có chúng ta nói: "ủng hộ tiền", bạn lại nói: "ung hộ sách vở, quần áo,..." các bạn Tuấn lớp trưởng kết luận: "ủng hộ cái gì cũng được."

Buổi chiều ;ở nhà, tôi mang ống tiền tiết kiệm ngân sách và chi phí ra đếm được hơn bảy trăm nghìn? đồng. Tôi vuốt lại từng đồng tiền rồi cho vào mệt phong bì. Chiều mẹ đi làm việc về tôi nói với mẹ:

- bà mẹ ơi, con đem không còn số chi phí mà nhỏ đã tiết kiệm ngân sách và chi phí được ủng hộ*đồng bào bị nạn chị em nhé!

Mẹ xoa đầu tôi cùng nói:

- hôm nay ở cơ quan, bà bầu cũng ủng hộ năm trăm nghìn đồng. Giữa cơ hội hai người mẹ con đang nói chuyện với nhau, cha cũng vừa đi làm việc về, thấy thế bèn nói:

- Cơ quan tía cũng đang phát động trào lưu quyên góp đấy! bữa ăn tối, bầu không khí sinh hoạt trong gia đình tôi trong khi vui hẳn hơn đa số ngày. Ti vi cũng chiếu cảnh các cơ quan, trường học, các tổ dân phô"... Góp phần ủng hộ các nước bị thiệt hại bởi động đất cùng sóng thần tạo ra.

Phong trào quyến góp nghỉ ngơi trường tôi diễn ra trong tía ngày. Toàn trường sẽ ủng hộ được hơn một trăm triệu đồng và nhiều bộ quần áo, sách vở. Tuy nhiên số tiền đóng góp của chúng tôi không xứng đáng là bao so với hồ hết thiệt hạỉ nặng nài nỉ mà những nước đề nghị gánh chịu, nhưng chúng tôi đã mô tả được lòng tin tương thân tương ái, cảm xúc và tấm lòng của cửa hàng chúng tôi đôi với những nước anh em.

Động đất và sóng thần vẫn trôi qua, nhưng mà dư âm của chính nó mãi mãi để lại trong lòng mọi người một sự đau đớn, mất mát về tín đồ và của, qua đó ta cũng phiêu lưu sự đoàn kết, tình hữu nghị của các dân tộc trên toàn gắng giới, mọi tín đồ luôn sát cánh đồng hành bên nhau, share giúp đỡ nhau tròng khó khăn khăn, hoạn nạn.

Kể lại một câu chuyện em đã chứng kiến hoặc một bài toán em đang làm biểu hiện tình hữu nghị giữa quần chúng. # ta cùng với nhân dân các nước (mẫu 7)

âu chuyện mà lại tôi nói cho các bạn nghe bây giờ ít nhiều các bạn đã được biết. Do tuần vừa rồi, tôi được nhà trường tuyên dương bên dưới cờ về gương tốt, việc tốt trong tháng. Nhưng các bạn cũng không biết được rõ ràng sự việc mà tôi sẽ làm. Chuyện là chũm này.

Sáng công ty nhật hôm ấy, cách đây gần nửa tháng, tôi dậy khôn xiết sớm, chạy cỗ ra khu dã ngoại công viên đối diện với khách sạn “Hoa Hồng” gần đơn vị mình để bè cánh dục. Vào thời gian đó, chỉ bao gồm vài tín đồ chạy bộ trong công viên. Tôi chạy được cha vòng thì dừng lại cạnh một mẫu ghế đá. Tình cờ, tôi phát hiện một cái bóp bầy ông màu nâu đang sờn, nằm dưới chân ghế. Tôi nhặt lên, lau sạch hơi sương bám ở hiệ tượng chiếc bóp. Kéo dây khóa ra, tôi thấy có một cái giấy dán hình một người bọn ông với một sản phẩm chữ to bằng tiếng nước ngoài. Tôi không gọi được. Kéo ngăn thứ hai, tôi thấy tương đối nhiều đồng đôla cùng tiền của ta. Tôi gấp lại, ngồi xuống ghế nghỉ mang đến đỡ mệt đồng thời quan sát xem tất cả ai đi tìm kiếm cái bóp không để trả lại cho những người ta. Tôi đoán, có lẽ cái bóp này là của một vị khách nước ngoài đến nghĩ về lại ở hotel “Hoa Hồng”, khi buổi tối ra đây ngồi chơi và đánh rơi. Đang miên man suy xét thì đăng xa xuất hiện một ông tín đồ nước ngoài, vừa đi vừa khom xuống quan gần kề như tìm kiếm vật gì đó. Cảm thấy của tôi thời gian đó nhận định rằng ông ấy đang đi kiếm chiếc bóp. Chờ cho ông đến gần, tôi giơ chiếc bóp ra đến ông thấy. Ông đứng sững lại, quan sát tôi trân trân rồi ông bước nhanh mang đến cạnh tôi. Gương mặt ông sáng sủa lên. Ông ôm chầm đem tôi, xoa đầu tôi, với nói một tràng giờ đồng hồ nước ngoài. Ông ra dấu bởi tay, chỉ vào mẫu bóp rồi chỉ vào tín đồ ông như nói rằng ông chính là chủ nhân của loại bóp ấy. Tôi trao lại mang lại ông dòng bóp. Ông mừng lắm. Rồi ông cầm tay tôi đem vào khách sạn báo đến mọi fan biết về việc tôi đã nhặt được loại bóp, trả lại cho ông. Fan phiên dịch khách sạn dịch sang trọng tiếng Việt mang đến mọi tín đồ đều hiểu. Đại ý hầu hết lời ông nói: “Là ông vô cùng cảm cồn về bài toán tôi vẫn làm. Con người việt nam Nam không chỉ có hiếu khách, tình cảm, nữ tính dễ mến nhiều hơn rất trung thực. Trẻ con em việt nam rất ngoan, vô cùng hiền và cực kì dễ thương. Tôi khôn cùng yêu nước ta yêu con người việt Nam. Ông nhờ tín đồ ta ghi lại địa chỉ cửa hàng của tôi. Ông bỏ vô phong tị nạnh năm tờ đôla các loại một trăm, gửi mang lại tôi cùng nói: “ Ông cảm ơn em những lắm!”. Tôi không nhận phong phân bì ông gửi, tôi trả lại cho ông rồi tạm biệt ông ra về. Một tuần lễ sau, vào lễ chào cờ đầu tuần tôi được nhà trường tuyên dương bên dưới cờ về gương xuất sắc việc giỏi như các bạn biết đấy.

Xem thêm: Hướng Dẫn 3 Cách Đánh Chữ Dọc Trong Word, Hướng Dẫn Viết Chữ Dọc Trong Word

Chuyện của mình là vậy đó. Tôi nghĩ rằng việc làm của chính mình không tất cả gì khổng lồ cả. Nhặt được của rơi, trả lại tín đồ mất như bao nhiêu người đã có lần làm. Và tôi chỉ cảm thấy tâm hồn mình thật thoải mái, thật dễ chịu và thoải mái và cũng thật tự hào lúc ông ấy dìm xét: “Con người vn thật tốt. Con trẻ em nước ta thật ngoan. Thời điểm về nước, tôi đã nói điều này với quần chúng. # nước tôi, trẻ em nước tôi”.