Kể lại nội dung câu chuyện lượm

     

Cứ vào những mùa thu lá rụng , sống nước Pháp hun hút tôi lại nhớ về nước ta ngày còn kháng chiến, nhớ về đứa cháu thân yêu đang hi sinh mà tôi thường call bằng cái thương hiệu trìu mến : ‘ Lượm’ !




Bạn đang xem: Kể lại nội dung câu chuyện lượm

Hai chú con cháu tôi quen nhau vô tình như một sự sắp đặt thú vị nghỉ ngơi phố mặt hàng Bè, tp Huế. Thoạt nhìn chiếc dáng loắt choắt, tí hon gầy, đôi bàn chân thoăn thoắt như rún nhẩy, chiếc đầu nghênh nghênh, từ bỏ cao, kiêu hãnh, tôi đoán ngay, đây là một cậu nhỏ bé nhanh nhẹn, hoạt bát liền bắt chuyện làm quen như quá trình thường nhật của một nhà giải pháp mạng. Chú nhỏ bé cởi mở dẫn tôi đi bên trên cánh đồng thơm mùa lúa chin vừa huýt sáo vừa dancing nhót như chú chim chích hồn nhiên cùng vô tư. Khẽ khàng đến cả độ cẩn trọng, trường đoản cú tốn, cậu nhỏ nhắn nắm tay tôi đi nhè nhẹ: ‘Chú Tố Hữu biết không, tuyến đường hai chú cháu mình vẫn đi chính là con mặt đường tắt cho tới đồn mang Cá – nơi cháu đang làm cho việc. Cháu thường xuyên đi lien lac qua tuyến phố này nên cứ chiều chiều lại được nghe tiếng chim đa đa hót vui ơi là vui ! Còn thích hơn cả ở nhà ấy chứ !’

Nhìn cái cách Lượm nhắc lể mới dễ thương làm sao, chẳng không giống gì một đứa trẻ lần đầu tập đọc, nhị má mẩn đỏ như trái bồ quân , híp mí mỉm cười ngộ nghĩnh :’ Thôi ! Chào bạn hữu ‘

Cậu nhỏ xíu mãi dịp một xa theo chiếc bong bé dại tung tăng chiếc xắc với mũ ca lô đội lệch mặt đầu. Cách cái ngày tôi gặp mặt Lượm ko xa thì khoảng đầu tháng sáu, dưới chiến khu có trình lên cho tôi một bức thư mà mới thoáng qua dòng đầu tôi đang không kìm được nước mắt : ‘Lượm ! con cháu tôi !’. Trong một lần đưa thư khẩn cấp, mọi fan đều ra chiến dịch, lượm đành nên nhận trách nhiệm của một đồng chí đưa thư nhỏ tuổi.

Xem thêm: Tiến Hành Thí Nghiệm Phản Ứng Màu Biure Của Lòng Trắng Trứng

Cậu bé nhỏ bỏ thư vào bao cùng mỉm cười niềm hạnh phúc như niềm từ hào được đi tiến công trận. Mặc bom, mang đạn, cứ thế đường ta đi, sợ chi cái chết. Cậu bé xíu chạy như bay trên con phố quê một màu lúa chin tay giữ lại chặt chiếc xắc bên mình. Cụ rồi….’Lượm !’ Tôi nghẹn ngào ko nói nên lời : Lượm đã hi sinh !

Ngay cả lúc lìa khỏi è đời, tay em vẫn gắng chặt bức thư như hình ảnh một chiến sĩ quyết tâm đảm bảo đến cùng nền tự do của dân tộc. Bên trên cánh đồng ngoài ra vẫn phảng phất trong hương thơm sữa lời cậu bé bỏng nói cùng với tôi như lần đầu gặp gỡ mặt : hồn nhiên, vô tư, nhí nhảnh. Giờ đâu còn hình ảnh Lượm của ngày xưa, đâu còn chú chim chích như ngày như thế nào vừa huýt sáo, vừa khiêu vũ nhót bên trên đồng.

Cái bị tiêu diệt của lặt như một ngòi sung thúc dục nhân dân ta hành động và bảo đảm an toàn Tổ quốc. Lặt mãi mãi tương khắc sâu trong trái tim trí tôi về một chiến sĩ bé dại tuổi gan dạ, dũng cảm, quên đi cái ‘tôi’ của bản thân để đảm bảo cái ‘tôi’ khủng hơn. Đó là dòng ‘tôi’ của việt nam trước anh em thế giới.




Xem thêm: Những Việc Làm Bảo Vệ Môi Trường Thiết Thực Mà Ai Cũng Làm Được

các từ khóa giữa trung tâm " bắt buộc nhớ " của nội dung bài viết trên hoặc " giải pháp đặt đề bài " khác của nội dung bài viết trên:,