Một Chuyến Thăm Quê Full

     

Kể về chuyến thăm quê sau bao năm xa cách sau đây nhằm giúp những em bước đầu làm thân quen với dạng bài xích văn đề cập chuyện vào phân môn Tập làm văn lớp 4. Hi vọng rằng bài bác văn mẫu này sẽ hữu ích với những em. Mời những em cùng tìm hiểu thêm nhé!


Bạn đang xem: kể về chuyến thăm quê sau bao năm xa phương pháp (hay nhất)

Đề bài: Em hãy đề cập về chuyến thăm quê em sau không ít năm xa cách dưới dạng một bài xích văn ngắn.

Bạn đang xem: Một chuyến thăm quê full

Gợi ý làm cho bài:


Mùa hè năm ngoái, ba bà mẹ cho em về quê ngoại nghịch với ông với và cậu mợ. Chuyến du ngoạn ấy chỉ 10 ngày tuy vậy em có rất nhiều kỉ niệm tất yêu quên từ chuyến du ngoạn chơi ý nghĩa sâu sắc ấy.

Năm ngoái, chỉ mình em về quê chơi, còn ba bà mẹ không về, vị bận công việc. Quê ngoại em hết sức yên tĩnh, nhà bà ngoại nằm cạnh cánh đồng lúa mênh mông. Dịp đó đang mùa thu hoạch lúa yêu cầu cánh đồng rợp màu quà trải dài đến vô tận. Bà bé cô chưng xung quanh nhà nội dậy thật sớm cùng dắt trâu, kéo xe trườn ra đồng bắt đầu gặt lúa.

Em cũng đòi cậu mợ mang lại đi thuộc để dắt trâu cùng với thằng Tèo. Cậu mợ đến em ngồi lên chiếc xe trườn và ban đầu ra đồng. Cảm xúc lần trước tiên được ngồi xe bò thật là thích, dòng xe di chuyển lờ lững nhưng cực kỳ an toàn. Lúa ruộng nào thì cũng nặng trĩu bông, mọi bạn cười đùa với nhau khôn cùng vui vẻ. Trong khi là vụ mùa bội thu.

Bà ngoại em biết em thích ăn uống bánh lá cần hôm nào đi chợ bà cũng thiết lập cho em hai cái. Chiều tối ở quê thực sự siêu đẹp, giá lạnh và trong lành. Ông ngoại tạo nên em và thằng Tèo một bé diều sáo to, lúc gió nổi đàn em lại sở hữu diều ra thả. Chú ý diều bay lượn giữa không trung mênh mông em rất thích thú và thấy thoải mái.

Mặc dù ở quê ngoại không có khá nhiều bánh kẹo, xe cộ như ở tp nhưng ở đây mọi fan rất thân thiện, sống tình cảm với nhau. Em về nhà ngoại đùa nhưng hàng xóm của ngoại vẫn sang chơi và mang lại em quà bánh. Em rất thương mến họ.

Có nhiều hôm, thằng Tèo dẫn em đi chăn trâu cùng, chăn tự chiều mang đến tối, thời điểm mặt trăng lên rất cao mới lùa trâu về. Trẻ con ở buôn bản này đứa như thế nào cũng cần cù chăn trâu như vậy. Em rất thích thú khi được theo mấy đứa ra đồng, nhìn mấy đứa tát cá ở dưới con mương lâu năm ngoằn ngoèo.

Về đây em lần trước tiên được đi vệ sinh ao, mà lại ngoại bắt buộc đứng trên bờ trông thì em mới dám bước xuống ao tắm. Được tung hoành giữa dòng xanh mướt, nhẹ nhẹ của ao quê nhà, em cực kỳ thích thú.

Mặc cho dù em chỉ sinh sống quê nước ngoài được mười ngày tuy vậy với em đã có nhiều kỉ niệm lưu niệm với vùng quê này. Em mong muốn sao hè năm nay ba mẹ sẽ mang lại em được về quê ngoại được, sẽ được vui đùa dễ chịu mà ko phải lo lắng điều gì.


Gia đình em sống sinh hoạt Hà Nội, nhưng bà mẹ em vốn là tín đồ miền Trung, nơi bắt đầu Huế. Từng năm mái ấm gia đình em chỉ về viếng thăm quê một đến hai lần, mà lại lần nào về quê cũng tương đối vui.

Em còn nhớ chính là năm lớp 1, nhân thời cơ Giỗ ông cố kỉnh ngoại, người mẹ và em thu xếp vào thăm quê. Em và chị em đi xe cộ khách hơn 6 tiếng đồng hồ đeo tay mới cho tới Huế, dù khôn cùng mệt nhưng lại sự mừng đón của rất nhiều người khiến cả em và chị em đều gạt bỏ sự mệt mỏi lúc ấy.

Mọi bạn cùng nhau dọn dở cơm họp mặt, chat chit sau thời gian không gặp mặt gỡ. Đó là những mẩu truyện về fan bà nhỏ xa, về chưng hàng buôn bản gần cùng cả những câu chuyện về ý định tương lai của những cháu vào gia đình.

Sau bữa ăn, em thuộc mẹ đi dạo phố. Huế cũng giống như mọi lần em về, trầm tứ như mang một nỗi niềm gì đó. Rất nhiều hàng cây bước đầu rụng lá vàng, rải trên những con đường thứ màu sắc mê hoặc lòng người. Cầu Tràng Tiền tứ lự mặt dòng sông hương chiều cuối thu êm đềm, thảnh thơi. Mẫu sông hôm nay đây như một cô gái Huế vậy, đầy dịu dàng, đằm thắm cùng e ấp, những gợn sóng lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ càng khiến người ta hy vọng chờ, tương khắc khoải một điều nào đấy không rõ. Em và bà bầu ghé vào trong nhà sách Phú Xuân, đa số người rất đông nhưng lạ nạm không một giờ ồn, thỉnh phảng phất chỉ nghe vài ba âm thanh bé xíu xíu từ giờ đồng hồ trang sách được lật mà lại thôi. Điều tuyệt hảo lúc này có lẽ là sự tế nhị với văn minh nhỏ người quê nhà mình.

Em với mẹ về nhà ngoại thời điểm trời cũng ban đầu tối. Bữa cơm tối sẽ dọn sẵn, phần nhiều món ngon thương mến của em và người mẹ đều được bà cùng dì Năm làm cho như một món rubi cho mẹ con em. Tiếp nối mọi fan cùng nhau xem tivi đầy nóng áp, em sà vào lòng bà cụ lấy song tay tí hon guộc của bà và thấy yêu đương bà các lắm. Em bảo với bà: “Bà ơi, ít bữa bà ra hà nội thủ đô chơi với con cháu nghe bà”. Bà cười hiền lành rồi quan sát tôi âu yếm, bảo:

“Bà già rồi, bao gồm đi được đâu xa. Chị em con cháu buộc phải tranh thủ nhưng mà vô liên tục với bà nghe”. Tôi dang cánh tay bé nhỏ của mình bao bọc lấy bà, cho dù không nói gì nhưng có lẽ rằng cả bà cùng tôi phần lớn hiểu được sự yêu dấu và quý trọng của mình với bà.

Xem thêm: Những Bài Văn Mẫu Tả Quang Cảnh Trường Em Vào Buổi Sáng Sớm (Lớp 5) Hay Nhất

Hôm cuối cùng ngày giỗ của ông, đầy đủ người đến từ sớm để chuẩn chỉnh bị. Sau thời điểm hoàn thành các bước là tôi và bà mẹ chia tay mọi fan để ra thành phố hà nội cho kịp chuyến xe. Mọi người biếu mái ấm gia đình rất các quà, mặc dù bé nhỏ dại nhưng đong đầy cảm tình từ con bạn quê hương.

Tạm biệt xứ Huế thương mến mà lòng tôi ko nỡ, đành gật đầu chia xa hứa hẹn ngày gặp mặt gỡ, ngày được gặp lại ngoại và những người thân yêu.


Chủ nhật vừa rồi em cùng với bố mẹ về quê thăm bà ngoại. Đó là nơi tất cả cánh đồng lúa xanh mướt, chỉ ngửi thôi, cũng đã thấy dễ chịu và thoải mái vô cùng.

Sau một thời gian thi cử mệt mỏi, cuối cùng em cũng được xả hơi. Quê nước ngoài là địa điểm em luôn mong được về chơi. Em cực kỳ nhớ ngoại, lưu giữ anh chị, cô chú ngơi nghỉ đó.

Quê ngoại em là một trong những miền quê lặng bình, tĩnh lặng, không ồn ào như thành phố Hà Nội. Suốt đoạn đường đi, em luôn luôn háo hức, mong chờ. Cũng lâu lắm rồi em bắt đầu được về viếng thăm ngoại. Hai bên đường về đơn vị ngoại lúa xanh mướt, thoang thoảng hương thơm thơm của lúa cơ hội trổ đòng! Xa xa là láng hình hồ hết chú bò, trâu đang chăm chỉ gặm cỏ. Những chú siêu khoái món cỏ vì cỏ cũng xanh và”ngon”như lúa vậy! những bác nông dân sẽ ngồi nghỉ bên bờ, ai ai cũng nở thú vui rất tươi dù trên trán vẫn lấm tấm những giọt mồ hôi. Gặp gỡ ai bố em cũng kính chào rất sức nóng tình. Hầu như người trong khi đều là người quê, fan làng tín đồ nước nên thân thiện ghê!

Về tới bên ngoại, em vẫn thấy nước ngoài đón sẵn sống cổng. Ngoại lo em và cha mẹ mệt nên chuẩn bị sẵn chiếc chiếu bên cạnh hiên để anh chị ngồi nghỉ. Nhưng em ko thấy mệt mỏi tí nào, cho dù đường tất cả hơi xa một chút, em vẫn cảm thấy”sung sức”lắm! nhìn ngoại ngày 1 già đi, em thương nước ngoài lắm! làn tóc ngoại bạc đãi hết rồi, chỉ còn lưa thưa vài gai đen. Nước ngoài vuốt tóc em, hỏi em mức độ khoẻ, học tập cùng dặn dò em cực kỳ ân cần.

Nghỉ một lát, em gấp phụ ngoại ra vườn hái hoa quả. Chà, vườn bên ngoại các quả tươi ngon ghê! làm sao là na, làm sao là ổi, là khế,….. Không ít quả mang lại em lựa chọn. Em phụ ngoại hái mỗi các loại một ít đem đến ăn. Quả vì chưng tay nước ngoài trồng tất cả khác. Ngon và mát vô cùng!

Ngoại tất cả nuôi một chú mèo rất giản đơn thương. Em đùa với chú mãi nhưng mà không thấy chán. đêm tối em phụ nước ngoài nhặt rau nấu cơm. Dở cơm tối hôm đó, cả nhà em quây quần mặt nhau. Thấy ngoại mỉm cười hạnh phúc, lòng em cũng tràn ngập xúc động. Em thương ngoại lắm, năn nỉ ngoại lên nghỉ ngơi cùng mái ấm gia đình mà không được. Nước ngoài nói ngoại ngơi nghỉ quê thân quen rồi, ngoại không thích đi ở khu vực khác.

Hôm sau từ biệt ngoại mà trong tâm em ảm đạm rười rượi. Chỉ muốn hè tới thật cấp tốc để em hoàn toàn có thể về thăm ngoại được bền hơn.


Tôi yêu quê nhà tôi như yêu thương mẹ, yêu thương cha. Quê hương chính là một phần máu giết mổ của tôi, bởi vậy mà khi nói về quê hương lòng tôi không khỏi bồi hồi, xao xuyến. Cho dù tất hiếm khi có thời cơ được trở về viếng thăm quê tuy thế mỗi chuyến về quê đều khiến tôi cảm thấy yêu yêu mến và hạnh phúc đến kỳ lạ .

Tôi còn nhớ đó là mùa hè năm tôi lớp 4, được nước ngoài lên dẫn về quê chơi. Xã quê của tôi gồm dòng sông bé dại trôi lững lờ, tất cả cánh đồng lúa chín xoàn nặng trĩu hạt. Làng mạc quê tôi có tuyến phố làng rợp trơn tre xanh, bao gồm cây đa chỗ đình xóm đầu ngõ. Và thôn quê tôi có cánh chim non, cánh cò trắng bay nghiêng bên trên vòm trời khi chiều xuống. Toàn bộ đều thật đẹp nhất biết bao. Hồn quê đẹp nhất là mặc dù vậy tình quê còn đẹp hơn, nó lấn sâu vào trong nếp nghĩ, nếp sinh sống của người dân khu vực đây.

Tôi trở về trong khoảng tay yêu thương của ngoại với sự đón nhận của cô dì chú bác, những người hàng xóm và lũ trẻ em trong làng nữa. Cô Năm hỏi han gia đình, khen tôi dạo này mập phổng ra, xinh đáo để. Dì Mai thì bảo bà mẹ Lan nuôi khéo thật, mới đó mà sắp thành thiếu thốn nữ, rồi mọi fan hỏi thăm quá trình của bà mẹ, kể mang lại tôi nghe chuyện chị Hai bé cậu Tuấn vừa đậu thạc sĩ, nhỏ nhắn Hà con dì Lan sắp vào lớp một,…những cuộc truyện trò cứ nạm rôm rả mọi nhà, ai cũng chào đón và chăm lo khiến tôi cảm hứng mình như một fan rất đặc biệt vậy.

Đến sớm mai, tôi được lúc dậy sớm thuộc bà ra vườn. Lúc này tôi bắt đầu có thời gian ngắm chú ý kỹ ngôi nhà yêu dấu của bà. Nơi ở cấp tứ khá khang trang được sơn màu xanh lá cây nước biển, mái ngói đỏ tươi, sảnh nhà rộng rãi và sạch sẽ. Trong vườn đầy số đông rau xanh mướt và mọi hàng trái cây bưởi, xoài và ổi. Hương quả chín thơm phức hoà trong hương thơm hoa ổi được gió nhẹ mang đi thoang thoảng vô cùng dễ chịu. Bè bạn chim hót lanh lảnh trên bụi tre cuối vườn hoà thêm vào thiên nhiên khúc nhạc đầy sôi động. Một vài bác bỏ nông dân ra đồng từ sớm để tránh mẫu nắng nực nội của trưa hè. Tôi cùng bà tưới nước cho rau rồi tranh thủ hái một không nhiều để dẫn vào nâu cánh mang đến bữa trưa. Hai bà con cháu vừa làm vừa nói chuyện thiệt vui vẻ.

Mấy trẻ láng giềng tranh thủ qua chơi với tôi, chúng tôi chơi trò xua bắt, phun bi,…chơi cùng với lũ các bạn thật tuyệt, lâu rồi tôi mới có được cảm hứng thoải mái như vậy. Rồi khi chiều về, cửa hàng chúng tôi ra đồng để mò ốc, kia là quá trình thú vị lôi kéo tôi nhất. Quanh đa số bờ mương, ruộng lúa, chúng tôi lần theo, bắt gần như chú ốc đã mải mê ngủ quên mang về. Bè lũ trẻ cửa hàng chúng tôi thích thú trước nồi ốc thơm lừng hương thơm chanh sả, vừa nạp năng lượng vừa nhắc chuyện ở trường, ở lớp cho nhau nghe.

Xem thêm: Mã Key Microsoft Office 2010 Kích Hoạt Vĩnh Viễn 100% Mới Nhất

Mới đó mà đã hơn một tuần lễ ở lại quê, tôi buộc phải tạm biệt mọi tín đồ lên thành phố. Dù thời hạn nghỉ hè còn các nhưng tôi buộc phải lên để còn hỗ trợ mẹ chăm em, dọn dẹp và sắp xếp nhà cửa. Mọi fan chia tay nhau trong sự lưu luyến khôn nguôi, cô dì gửi fan con gà, fan thì chục quả trứng ,ít long đỗ biểu gia đình. Nỗ lực đấy, những món quà chẳng gồm gì là khổng lồ tát, bình dị mà ấm cúng tình quê. Bởi thế mà mặc dù đi đâu, tôi có lúc nào quên được quê hương mình.