Tác phẩm hai cây phong

     

phauthuatcatmimat.com xin trình làng với chúng ta học sinh lớp 8 về người sáng tác tác phẩm nhị cây phong (trích fan thầy đầu tiên) gồm không thiếu những văn bản chính đặc biệt nhất của văn phiên bản Hai cây phong (trích bạn thầy đầu tiên) như qua quýt về tác giả, tác phẩm, bố cục, bắt tắt, dàn ý, so với .... Mời các bạn theo dõi:


Hai cây phong (trích người thầy đầu tiên) - tác giả tác phẩm Ngữ văn lớp 8

I. Người sáng tác văn bản Hai cây phong (trích fan thầy đầu tiên)

*

- Ai-ma-tốp (1928- 2008) tên khá đầy đủ là Chyngyz Torekulovich Aytmatov

- Quê quán: Là bên văn Cư-rơ-gư-stan- một nước cộng hòa sinh sống vùng Trung Á, thuộc Liên Xô trước đây

- cuộc đời và sự nghiệp sáng sủa tác:

+ Ông rất nổi tiếng với rất nhiều tác phẩm về quê nhà ông

+ Ông ban đầu hoạt động văn học vào năm 1952

+ thành tích nổi tiếng thứ nhất là tập truyện Núi đồi với thảo nguyên đang được tặng giải thưởng Lê-nin về văn học vào khoảng thời gian 1963

+ nhiều tác phẩm của ông trở buộc phải rất thân quen với bạn đọc nước ta như: nhỏ tàu trắng, Cây phong non trùm khăn đỏ…

- phong thái sáng tác:

+ những truyện ngắn của Ai-ma-tốp đa phần viết về cuộc sống thường ngày khắc nghiệt nhưng mà cũng đầy hóa học lãng mạn của bạn dân khu rừng Cư-rơ-gư-xtan, tình yêu, tình bạn, tinh thần quả cảm vượt qua những thách thức hi sinh tiền chiến tranh

Bài giảng Ngữ văn 8 nhị cây phong (trích fan thầy đầu tiên)

II. Ngôn từ văn bạn dạng Hai cây phong (trích fan thầy đầu tiên)




III. Mày mò chung về tác phẩm Hai cây phong (trích fan thầy đầu tiên)

1. Bố cục tổng quan Hai cây phong (trích fan thầy đầu tiên)

- Phần 1 (Từ đầu cho …gương thần xanh): hai cây phong trong cảm thấy của nhân đồ vật “tôi”.

Bạn đang xem: Tác phẩm hai cây phong

- Phần 2 (Còn lại): Kí ức tuổi thơ về hai cây phong.

2. Tóm tắt nhì cây phong (trích fan thầy đầu tiên)

Tóm tắt hai cây phong (trích tín đồ thầy đầu tiên) (mẫu 1)

Làng Ku-ku-rêu nằm ven chân núi, trên một cánh thảo nguyên. Bao gồm hai cây phong to lớn, nằm trong lòng ngọn đồi như một ngọn hải đăng trên núi. Đó là hình tượng riêng, giờ nói tâm hồn của người làng Ku- ku- rêu. Trên hai cây phong cũng là vị trí tuổi thơ của nhân đồ dùng “tôi” và số đông trẻ vào làng gồm một “thế giới đẹp nhất vô ngần”. Đứa trẻ nào thì cũng hào hứng trèo lên cây, nhìn ngôi làng và phần đông vùng khu đất kế cận với sự thích thú, tò mò. Nhân thứ “tôi” vẫn không lý giải được do sao trên trái đồi gồm hai cây phong lại được gọilà "Trường Đuy-sen".

Tóm tắt nhị cây phong (trích người thầy đầu tiên) (mẫu 2)

Phía trên buôn bản tôi có hai cây phong lớn, nó được ví như nhì ngọn hải đăng trên núi cùng được xem như là tín hiệu của làng. Vày vậy, mỗi lần về quê, tôi đều lên đồi nhằm ngắm nhị cây phong. Trong cảm thấy của tôi thì cây phong gồm tiếng nói riêng, trọng tâm hồn riêng, chứa chan đa số lời ca êm dịu, nó sẽ mang tình cảm với tính bí quyết của bé người. Cứ các lần nghỉ hè chúng tôi đều rủ nhau lên đông đảo cành cao bất tỉnh nhân sự bắt chim với phóng tầm mắt ra xa nhằm quan sát thế giới xung quanh. Chuồng ngựa của nông trang, dải thảo nguyên hoang vu, dòng sông lấp lánh, đều miền đất bí ẩn,.......Và tưởng nhớ về fan đã trồng nhì cây phong.

Tóm tắt hai cây phong (trích bạn thầy đầu tiên) (mẫu 3)

Nội dung truyện nhì cây phong tương quan đến cuộc sống của An-tư-nai mồ côi sống thuộc chú thím ngơi nghỉ làng Ku-ku-reu, cuộc sống ở làng quê trong đầu thế kỷ 20 sở hữu nặng bốn tưởng phong kiến, gia trưởng và những người phụ nữ, trẻ không cha mẹ là đối tượng người tiêu dùng thường bị coi thường. Cô bé nhỏ An-tư-nai bị sự sai khiến của bà thím. Đuy-sen về làng mở ngôi trường và cứu giúp cô bé bỏng giúp cô bé đến trường, lúc bà thím bắt An-tư-nai nên làm vợ người khác, một lần nữa thầy Đuy-sen giải cứu và giúp cô bé bỏng học sinh sống tỉnh rồi học tập tiếp trên Mát-xco-va. Tiếp đến cô nhỏ nhắn trở thành chị em tu viện nổi tiếng. Mẩu truyện được đề cập lại thể hiện tình yêu quê nhà xúc đụng gắn bó với hai cây phong của thầy Đuy-sen – người thầy vun vén, ước mơ sự hi vọng cho mọi học trò của bản thân tiến mang đến tương lai giỏi đẹp hơn.

3. Cách tiến hành biểu đạt

- công trình Hai cây phong (Trích tín đồ thầy đầu tiên) được viết theo phương thức biểu đạt: trường đoản cú sự.

4. Thể loại

- chiến thắng Hai cây phong (Trích tín đồ thầy đầu tiên) nằm trong thể loại: Truyện ngắn.

5. Ngôi kể (với item truyện, kí)

- công trình Hai cây phong (Trích người thầy đầu tiên) được nhắc theo ngôi kể: Ngôi máy nhất.

6. Giá trị nội dung

Đoạn trích biểu đạt hai cây phong với ngòi cây bút sắc bén đậm chất hội họa cùng đong đầy cảm xúc. Qua đó truyền cho chúng ta tình yêu quê hương da diết và niềm xúc động đặc trưng vì hai cây phong gắn với mẩu truyện về bạn thầy – fan đã vun trồng gần như ước mơ cho hầu như đứa học tập trò của mình.

7. Quý giá nghệ thuật

- chọn lọc ngôi kể, bạn kể khiến cho hai mạch đề cập lồng ghép độc đáo.

- Sự phối kết hợp giữa miêu tả, biểu cảm với ngòi bút đậm chất hội họa, truyền sự rung cảm đến người đọc.

- nghệ thuật nhân hóa cùng với những can hệ tác bạo đầy hóa học thơ tại yêu cầu sức hấp đẫn cho văn bản.

IV. Dàn ý thành tựu Hai cây phong (trích người thầy đầu tiên)

I. Mở bài

- khái quát về Ai-ma-top: Ông là nhà văn Cư- rơ-gư-xtan, ông được trao phần thưởng với 3 item : fan thầy đầu tiên; Cây phong non trùm khăn đỏ; mắt lạc đà

- Văn phiên bản Hai cây phong là phần đầu của truyện fan thầy đầu tiên, đấy là đoạn trích ca tụng tình cảm thiêng liêng, chính là tình yêu quê hương xứ sở, mặt khác là bài xích ca về fan thầy chân chính

II. Thân bài

1. Hình hình ảnh hai cây phong

- nhì cây phong nằm tại vị trí trên đồi như ngon hải đăng trên núi

- Ai mang đến làng cũng phần lớn thấy bọn chúng trước tiên ⇒ Là tín hiệu để phân biệt làng

⇒ Phép so sánh chỉ giá bán trị tin tưởng của nhị cây phong. Xác minh giá trị tất yêu thiếu đối với những người đi xa, bộc lộ niềm từ bỏ hào về nhị cây phong

- hai cây phong ấy cũng có tiếng nói riêng, trung khu hồn riêng: giờ đồng hồ rì rào các cung bậc không giống nhau

- nhị cây phong đính thêm bó với sự sống, với nhỏ người: vị trí giúp đàn trẻ thấy một “ cầm cố giới xinh tươi vô ngần của không gian mênh mông và ánh sáng”, chú ý ra vẻ đẹp mới và khơi gợi khát vọng mày mò miền đất lạ.

- hai cây phong là nhân hội chứng cho hành vi và cảm tình của thầy Đuy-sen.

- Cảnh trèo lên nhì cây phong cho ta thấy đây là nơi hội tụ niềm vui, mở rộng chân trời gọi biết, nơi đánh dấu những biến đổi cố của làng

⇒ bằng cách kể, miêu tả, nhân hóa so sánh cho thấy thêm sức sống mãnh liệt của hai cây phong, hình tượng cho con tín đồ thảo nguyên

2. Hình ảnh con người

- Nhân thiết bị “tôi” có tình cảm đặc biệt, yêu dấu hai cây phong

- có một nỗi nhớ mạnh mẽ với hai cây phong

- gồm trí tưởng tượng cực kỳ phong phú, trọng điểm hồn nhạy cảm cảm, yêu vạn vật thiên nhiên và xóm quê

⇒ Con bạn đã tự khắc họa lên một bức tranh thiên nhiên đậm chất hội họa được mày mò từ điểm nhìn trên hai cây phong- là phần đa kỉ niệm tuổi thơ mang lại tình yêu yêu quê nhà của các đứa trẻ

- nhì cây phong gắn với mẩu chuyện về thầy Đuyn-sen đã vun trồng ước mơ hi vọng cho người học trò nghèo: Thầy vẫn trồng 2 cây phong với hy vọng các cố gắng hệ trẻ được học hành, tất cả khát vọng to và trở thành fan hữu ích

III. Kết bài

- tổng quan giá trị nội dung tạo nên sự thành công của đoạn trích: giải pháp lựa chọn ngôi kể khiến cho hai mạch nói lồng ghép độc đáo, sự kết hợp giữa miêu tả, biểu cảm với ngòi bút đậm chất hội họa, truyền sự rung cảm đến người đọc, những liên tưởng tác bạo đầy hóa học thơ

- hai cây phong là biểu tượng của tình yêu quê nhà sâu nặng nối liền với đầy đủ kỉ niệm tuổi thơ đẹp tươi của người họa sỹ làng Ku- ku-rêu.

V. Một số đề văn bài Hai cây phong (trích fan thầy đầu tiên)

Đề bài:Cảm dấn về đoạn trích "Hai cây phong" của Ai-ma-top.

Cảm dấn về đoạn trích nhị cây phong – mẫu 1

Truyện ngắnNgười thầy đầu tiêncủa bên văn Ai-ma-tốp đã đưa họ về với làng nhỏ dại Ku-ku-rêu của nước cùng hoà Cư-rơ-gư-xtan ở trong Liên-Xô (cũ). Mẩu truyện về người chiến sỹ Hồng quân, đoàn viên thanh niên cùng sản Đuy-sen - fan thầy thứ nhất đã trồng nhì cây phong nhỏ tuổi cùng cô bé An-tư-nai thuở trước. Để tư chục năm sau, cô bé nhỏ đã là một viện sĩ danh tiếng, cònHai cây phongđã trở thành 1 phần không thể thiếu thốn trong ký kết ức làng quê của biết bao nuốm hệ dân làng Ku-ku-rêu.

Kỷ niệm đính thêm bó với nhị cây phong được nói lại theo nhì mạch dẫn lồng vào nhau: mạch dẫn chuyện thẳng của nhân đồ dùng "tôi" - một hoạ sĩ đã khủng lên trường đoản cú chính mảnh đất này và mạch kỷ niệm của cả một cụ hệ "chúng tôi". Cam kết ức thật đậm nét của tuổi thơ vẫn khiến cho những người hoạ sĩ - nhân đồ dùng "tôi" đang tái hiện tại lại thiệt đẹp cùng xúc động hình hình ảnh hai cây phong - hình tượng của quê hương, một mảnh hồn làng mạc sống động.

Bắt đầu của rất nhiều ký ức về làng quê là lời dẫn chuyện đưa fan đọc trở về một chỗ nằm ven chân núi, trên một cao nguyên rộng, gồm có khe nước ào ào từ nhiều ngách đá đổ xuống . Ku-ku-rêu đã hiện ra với toàn bộ vẻ hoang vu của thiên nhiên với thung lũng, thảo nguyên, rặng núi. Nhị cây phong không phải là món đá quý của tự nhiên và thoải mái nhưng đang từ rất lâu, rất nhiều đứa trẻ đang biết chúng từ thuở bước đầu biết mình. Để cũng rất tự nhiên, hình ảnh hai cây phong đang trở thành của riêng thôn Ku-ku-rêu: "chúng luôn luôn hiện ra trước mắt giống hệt như những ngọn hải đăng để trên núi", phát triển thành mốc kim chỉ nan cho mọi tín đồ tìm đến.

Riêng đối với "tôi", "mỗi lần về quê, lúc xuống xe cộ lửa đi qua thảo nguyên về làng, tôi số đông coi bổn phận trước tiên là tự xa đưa mắt tìm nhì cây phong thân ở trong ấy". Anh đã đạt tình cảm quan trọng đặc biệt với hai cây phong như với những người bạn, nhìn bởi cặp mắt chan chứa cảm tình yêu thương, đề xuất dù khó nhìn mang lại mấy, anh lúc nào cũng cảm hiểu rằng chúng, lúc nào cũng nhìn rõ . Nhị cây phong vẫn trở thành một trong những phần tâm hồn của anh, bỏ ra phối cả niềm vui, nỗi bi đát của bạn hoạ sĩ.

Bằng tình yêu ấy, anh đã tạo ra một tranh ảnh thật sinh động, đẹp nhất đẽ. Một bức ảnh ngân nga cả đầy đủ giai điệu "tiếng lá reo cho tới khi say sưa ngây ngất". Đoạn văn miêu tả hình hình ảnh hai cây phong đẹp nhất như một bài bác thơ về một loài cây "có tiếng nói riêng cùng hẳn phải bao gồm một trung khu hồn riêng, chan chứa mọi lời ca êm dịu". Chắc hẳn rằng chính tình yêu quê nhà của bạn hoạ sĩ sẽ đem đến cảm giác choáng ngợp say sưa ấy: "Dù ta tới đây vào dịp nào, buổi ngày hay ban đêm, bọn chúng cũng vẫn nghiêng ngả thân cây, lay đụng lá cành, không ngớt giờ đồng hồ rì rào theo không ít cung bậc không giống nhau. Tất cả khi tưởng như một làn sóng thủy triều dơ lên vỗ vào bến bãi cát, tất cả khi lại nghe như 1 tiếng thì thầm thiết tha nồng thắm chuyển hẳn qua lá cành như 1 đốm lửa vô hình, có khi nhị cây phong chợt im bặt một thoáng, rồi mọi lá cành lại chứa tiếng thở lâu năm một lượt như yêu thương tiếc fan nào". Ngay cả khi thời tiết biến hóa khắc nghiệt, hai cây phong ấy vẫn như một nhỏ người chắc chắn kiên cường đối chọi với sức mạnh phá hủy của bão dông, "nghiêng ngả tấm thân dẻo dai cùng reo vù vù như 1 ngọn lửa bốc cháy rừng rực". Cảm thấy của tuổi thơ đã được người họa sỹ ấy trân trọng gìn giữ, ngay cả khi khám phá ra điều bí mật về hai cây phong bởi những giải thích đúng chuẩn khoa học tập thì : "việc tò mò ra chân lí giản 1-1 ấy vẫn không làm cho tôi vỡ mộng xưa, không làm cho tôi vứt mất biện pháp cảm thụ của tuổi thơ mà lại tôi còn giữ mang đến tận ngày nay". Bởi vì cây phong ấy sẽ gắn đối với cả một thời tươi đẹp: "Tuổi trẻ của tớ đã nhằm lại nơi ấy, ở kề bên chúng như một mảnh vỡ của dòng gương thần xanh...". Hình ảnh thời thơ dại đã tạo ra thành không gian cổ tích hết sức riêng, hợp lý và phải chăng chính trường đoản cú tình yêu và sự gắn bó với hai cây phong, đã làm cho cậu bé xíu năm xưa phệ lên trở thành họa sỹ với ước muốn vẽ lại vong hồn nồng thắm của làng mạc quê?

Hai cây phong ấy còn là một kỷ niệm bình thường của công ty chúng tôi - đàn con trai tinh nghịch nghỉ ngơi làng Ku-ku-rêu, những người dân bạn cùng trang lứa của fan họa sĩ. Đó là tất cả những tháng ngày được vui chơi, chạy nhảy giữa núi đồi rộng lớn , trong nhẵn râm mát rượi và giờ đồng hồ lá xào xạc dịu hiền của nhì cây phong. Đẹp làm sao khoảnh khắc hầu như cậu bé xíu ấy được nâng lên cao từ đều cành cao ngất, cao đến ngang khoảng chim bay, một thế giới khác đã có được mở ra, vượt thoát ra khỏi giới hạn của nông thôn Ku-ku-rêu nhỏ bé, "như tất cả một phép thần thông nào vụt xuất hiện thêm trước mắt shop chúng tôi cả một vắt giới xinh xắn vô ngần của ko gian bao la và ánh sáng". Nhì cây phong trở nên bệ đỡ, nâng cánh ước mơ cho hồ hết đứa trẻ, mở tầm nhấn thức về một quả đât đầy các điều mới lạ cần đi khám phá, hướng tới "những miền đất bí hiểm đầy sức gợi cảm lẩn sau chân trời xa xăm biêng biếc kia". Cũng như đồng đội của mình, "tôi" - chú bé xíu sau này là họa sỹ cũng trải qua cảm xúc "tim đập rộn rã vì thảng thốt với vui sướng, rồi trong giờ đồng hồ xào xạc không ngớt ấy, tôi cố tưởng tượng ra số đông miền không quen kia". Nhì cây phong đang trở thành người bạn lớn, người chúng ta tâm tình thân thiết đem đến những thú vui vỡ oà hạnh phúc cho tuổi thơ.

Khi hưởng thụ niềm vui vào bao tháng ngày hồn nhiên thơ mộng mặt hai cây phong ấy, không cậu nhỏ xíu nào đặt thắc mắc về tín đồ đã vun mầm, ủ ấp những niềm hi vọng, mang đến hạnh phúc tuổi thơ. Đó cũng là điều bình thường với bất cứ em nhỏ bé nào. Nhì cây phong của người chiến sỹ Hồng quân, sum vầy thanh niên cộng sản Đuy-sen đã thuộc trồng cùng với em bé khốn khổ An-tư-nai giữa những ngày thôn Ku-ku-rêu còn say sưa trong không tân tiến tối tăm và hồ hết hủ tục còn đè nén trong cuộc sống dân làng trong thời hạn đầu sau cách mạng tháng Mười đã trở thành chứng nhân cho sự lớn khôn của bao rứa hệ. Phiên bản thân người thầy thứ nhất ấy vẫn nghỉ ngơi lại cùng với làng, đang trở thành một ông lão đưa thư mẫn cán Đuy-sen, mặc dù thế khi các em bé gọi quả đồi bao gồm hai cây phong là "Trường Đuy-sen" như bao dân làng, gồm mấy ai còn nhớ ông lão ấy đó là thầy Đuy-sen, người mang đến ánh sáng giải pháp mạng đóng góp phần xoá tan đi bóng về tối cho bao cuộc đời? nhì cây phong còn là dẫn chứng cho sự quyết tử lặng thầm của rất nhiều người cộng sản trẻ con tuổi đã không lo ngại ngần cống hiến thời thanh xuân tươi vui cho quê nhà thay da đổi thịt.

Tình cảm yêu thích hai cây phong của "tôi", của "chúng tôi", của rất nhiều người dân làng mạc Ku-ku-rêu khiến họ trân trọng đó là vì hai cây phong ấy đính thêm với mẩu truyện về một con người cao đẹp, người thầy giáo không có bằng sư phạm dẫu vậy đã vun trồng bao mong mơ, hy vọng cho rất nhiều trò nhỏ của mình.

Cảm dìm về đoạn trích nhị cây phong – mẫu mã 2

"Hai cây phong" là phần đầu của truyện "Người thầy đầu tiên" của nhà văn xứ Cư-gơ-rư-xtan - một nước cộng hòa sinh sống vùng Trung Á trực thuộc Liên Xô trước đây. Bài xích văn tất cả hai mạch kể và tả xen lẫn vào nhau khôn cùng nhuần nhuyễn khiến cho một sắc đẹp thái đặc trưng về cảm nhận.

Trước hết, bằng lối diễn đạt đầy xúc đụng của một trọng tâm hồn nhạy cảm cảm, người kể chuyện tự giới thiệu mình là họa sĩ. Tranh ảnh vẽ giữa ngọn đồi có hai cây phong. Tuy nhiên đây chưa phải là nét vẽ bởi cây cọ, mà bằng lời kể và tả thật duyên dáng, sâu lắng.

Bức tranh ấy chỉ miêu tả lên những lần "chúng tôi" (lời xưng hô của chủ thể trữ tình) đi xa và nghĩ thầm với cùng 1 nỗi bi thương da diết: "Ta sắp đến được thấy chúng chưa, hai cây phong sinh song ấy? muốn sao giường về mang lại làng, nệm lên đồi mà mang đến với nhì cây phong!".

Như vậy, cảnh sắc quê hương được cảm nhận bởi những hình hình ảnh đậm nhạt, cao thấp, xa gần, khác nhau. Đó là vai trung phong tình của người họa sỹ tài hoa trước cảnh quan đầy xúc cảm dâng trào.

Nhưng sinh sống một góc nhìn cảm nhận, tác giả (nhân vật trữ tình) đã kết hợp tự sự với miêu tả và biểu cảm khiến cho sức hút kì lạ. Bởi vì người kể sẽ khơi dậy hoài niệm của tuổi thơ.

Đó là vào thời điểm năm học cuối cùng, bọn trẻ vẫn reo hò, huýt còi ầm ĩ rồi công kênh nhau dính vào những mắt mấu của nhị cây phong mà lại leo lên. Quên làm thế nào được "lũ rạng rỡ đi chân đất" ấy "làm chấn động cả vương quốc loài chim" sinh sống trên "những cành cao ngất". Ôi, nghỉ ngơi đây, "bọn nhóc" còn vô cùng vui miệng ngắm quan sát cảnh vật một bí quyết vừa trịnh trọng, vừa yêu thương thương.

Chúng giương không còn tầm ánh mắt vào vị trí xa biêng biếc của thảo nguyên. Bọn chúng "nép bản thân ngồi trên các cành cây lắng tai tiếng gió huyền ảo và giờ đồng hồ lá cây đáp lại lời gió...". Nhì cây phong đã khiến cho tuổi thơ rạo rực, bị quyến rũ về vẻ đẹp nhất vừa oai nghi vừa hoang vu của nó.

Như vậy, đoạn trích hai cây phong chan đựng một thi vị của quê hương. Nghệ thuật và thẩm mỹ tả cùng kể của bài bác văn đã làm cho mạch kể hết sức sinh động.

Văn phiên bản thể hiện trọng điểm hồn riêng của hai cây phong là xuất xắc nhất, rung cồn nhất. Đoạn trích chính là một bài xích ca về tình nghĩa quê nhà và về fan thầy lớn lao đã "trồng cây cùng trồng người".

Xem thêm: Ancelotti chính thức chốt tương lai, không phải Brazil

Cảm dấn về đoạn trích hai cây phong – mẫu 3

Ai-ma-tốp sinh vào năm 1928, trong một mái ấm gia đình viên chức làm việc nước cùng hoà cư-rư-gư-xtan (hay nói một cách khác là Kir-ghi-zi) sinh sống vùng Trung Á (thuộc Liên Xô cũ). Năm 1953, Ai-ma-tốp xuất sắc nghiệp Đại học tập nông nghiệp, biến đổi kĩ sư chăn nuôi. Mấy năm sau, ông học sáng tác rồi gửi sang hoạt động báo chí với viết văn. Tập Núi đồi với thảo nguyên của Ai-ma-tốp đã được trao tặng kèm Giải thưởng Lê-nin, một giải thưởng cao siêu của Liên bang Xô viết. Tác phẩm này gồm bố truyện vừa:Người thầy đầu tiên, Cây phong non trùm khăn đỏ, đôi mắt lạc đà. Ngoại trừ ra, Ai-ma-tốp còn có khá nhiều tác phẩm khét tiếng khác nhưVĩnh biệt Gun-xa-rư (1966). Nhỏ tàu white (1970), Một ngày dài hơn thế (1980)… tên tuổi nhà văn Ai-ma-tốp đã trở nên quen thuộc với bạn đọc trên toàn cố gắng giới.Hai cây phonglà đoạn trích từ mấy top 10 của truyệnNgười thầy đầu tiên.

Bối cảnh của truyện là làng Ku-ku-rêu ở một vùng núi hẻo lánh, nghèo nàn, lạc hậu vào thời gian đầu ráng kỉ hai mươi. Thời đó, tứ tưởng phong kiến, gia trưởng còn nặng nề nề, thiếu phụ bị coi thường và trẻ không cha mẹ bị phải chăng rúng. Cô nhỏ xíu An-tư-nai đã mất cả phụ thân lẫn mẹ, bắt buộc sống nhờ mái ấm gia đình chú thím. Cô phải thao tác làm việc quần quật xuyên suốt ngày và chịu sự đo lường và thống kê hà tự khắc của bà thím dâu đáo để, độc ác. Thầy giáo trẻ Đuy-sen được Đoàn bạn teen Cộng sản cử về làng để mở trường xoá mù chữ đã hết lòng giúp sức để An-tư-nai được đi học. Bà thím tham tiền xay gả cô bé xíu làm bà xã lẽ một gã bầy ông khá đưa trong vùng. Một đợt nữa, cô bé xíu lại được thầy Đuy-sen giải thoát và gửi lên tỉnh học, rồi liên tiếp học đh ở Mát-xcơ-va. Sau này, cô trở thành đàn bà viện sĩ An-tư-nai Xu-lai-ma-nô-va. Cồn thầy Đuy-sen thời điểm về già làm cho nghề đưa thư.

Đoạn tríchHai cây phonglà bức tranh vạn vật thiên nhiên tuyệt mĩ và là kí ức sâu sắc của tuổi thơ tồn tại qua chiếc hồi tưởng tràn đầy cảm giác yêu thương. Thông qua việc mô tả vẻ đẹp của nhì cây phong, tác giả ca ngợi quê mùi hương yêu dấu, khu vực đã tự khắc sâu bao kỉ niệm buồn vui và hun đúc trong trái tim hồn thơ dại đông đảo ước mơ, ước mơ cháy bỏng.

Đây là câu chuyện của một bạn xa quê nói về khu vực chôn nhau cắt rốn của chính mình bằng cảm xúc gắn bó tha thiết, thiêng liêng. Mở màn đoạn văn, tác giả ra mắt vị trí của thôn mình trên thảo nguyên bao la:Làng Ku-ku-rêu cửa hàng chúng tôi nằm ven chân núi, trên một cao nguyên rộng bao gồm khe nước ào ào từ nhiều ngách đá đổ xuống. Phía dưới làng tôi là thung lũng Đất vàng, là cánh thảo nguyên Ca-dắc-xtan bao la nằm giữa các nhánh của rặng núi Đen với con đường sắt làm thành một dải thẫm màu băng qua đồng bằng chạy tít mang đến tận chân trời phía Tây.

Khung cảnh trữ tình này vừa là fonts nền làm khá nổi bật hình hình ảnh hai cây phong, vừa là nguồn cảm hứng bất tận của tác giả: phía trên làng tôi, giữa một ngọn đồi, có hai cây phong lớn. Tôi biết bọn chúng từ thuở bắt đầu biết mình. Mặc dù ai đi tự phía nào đến làng Ku-ku-rêu cửa hàng chúng tôi cũng rất nhiều trông thấy nhì cây phong kia trước tiên, chúng luôn hiện ra trước mắt giống hệt như những ngọn hải đăng bỏ lên trên núi… Cứ mỗi lần về quê, khi xuống xe lửa đi qua thảo nguyên về làng, tôi hầu hết coi bổn phận đầu tiên là từ xa đưa mắt tìm hai cây phong thân trực thuộc ấy. Trung khu trạng này của tác giả giống hệt như tâm trạng của tín đồ đi xa, rét lòng muốn gặp mặt lại người thân sau bao ngày bí quyết biệt. Dẫu chưa nhìn thấy cây tuy nhiên hình hình ảnh thân nằm trong của chúng đã hiện rõ trong tâm tưởng: cho dù chúng có cao mang đến đâu chăng nữa, đứng xa nỗ lực cũng cực nhọc lòng trông thấy ngay lập tức được, nhưng mà tôi thì khi nào cũng cảm biết được chúng, lúc nào cũng nhìn rõ.

Hình hình ảnh của hai cây phong được xem là dấu ấn của thôn đã in sâu trong trái tim, khối óc và trở thành một trong những phần máu thịt của bạn đi xa: Đã bao lần tôi từ số đông chốn xa xôi quay trở lại Ku-ku-rêu, cùng lần nào tôi cũng nghĩ thầm với 1 nỗi bi thiết da diết: “Ta chuẩn bị được thấy chúng chưa, hai cây phong sinh song ấy? ý muốn sao chóng về cho tới làng, nệm lên đồi mà cho với hai cây phong! Rồi tiếp nối cứ đứng dưới nơi bắt đầu cây nhằm nghe mãi giờ đồng hồ lá reo cho đến khi say sưa ngây ngất”. Tình thương tha thiết giành riêng cho hai cây phong tuôn tan không chấm dứt dưới ngòi cây bút tinh tế trong phòng văn đã mang đến cho hai cây phong đời sống trọng điểm hồn phong phú và đa dạng như nhỏ người. Đây là bức ảnh được vẽ bởi thứ ngôn từ đầy tính chế tác hình của hội họa với tính trữ tình của thơ, của nhạc: Trong thôn tôi không thiếu gì các loại cây, tuy thế hai cây phong này khác hoàn toàn – chúng có tiếng nói riêng cùng hẳn phải có một trung tâm hồn riêng, chan chứa phần đa lời ca êm dịu. Cho dù ta sắp tới đây vào thời gian nào, ban ngày hay ban đêm, chúng cũng vẫn nghiêng ngả thân cây, lay rượu cồn lá cành, không ngớt giờ đồng hồ rì rào theo rất nhiều cung bậc khác nhau. Bao gồm khi tưởng chừng như một làn sóng thủy triều dơ lên vỗ vào bến bãi cát, bao gồm khi lại nghe như một tiếng rỉ tai thiết tha nồng thắm truyền qua lá cành như một đốm lửa vô hình, có khi hai cây phong bỗng dưng im bặt một thoảng, rồi khắp lá cành lại chứa tiếng thở nhiều năm một lượt như thương tiếc người nào. Cùng khi mây black kéo đến cùng với bão giông, xô gãy cành, tia trụi lá, nhị cây phong nghiêng ngả tấm thân dẻo dai và reo vù vù như 1 ngọn lửa bốc cháy rừng rực.

Hai cây phong được quan liêu sát, biểu đạt tỉ mỉ, nhộn nhịp bằng đôi mắt họa sĩ, song tai nhạc sĩ với trái tim của phòng thơ. Lân cận bức tranh bằng ngôn từ là một bản giao tận hưởng của âm nhạc với đầy đủ cung bậc bi ai vui. Bạn viết đang phát huy cao độ trí tưởng tượng bay bổng và xúc cảm say mê, nồng nhiệt của bản thân mình vào việc thể hiện tại vẻ đẹp quái đản của nhị cây phong. Bao gồm khi chúng thì thầm thiết tha nồng nàn, tất cả khi chúng tự dưng im bặt một thoáng, rồi khấp lá cành lại cất tiếng thở nhiều năm một lượt như yêu mến tiếc bạn nào. Được nhân giải pháp hóa cao độ phải hai cây phong bao gồm tiếng nói và trung khu hồn nhiều dạng, phong phú, thu hút lòng người.

Âm thanh ảo huyền phát ra từ nhị cây phong có tác dụng say đắm tuổi thơ về sau đã được bên văn tò mò ra nhờ đều hiểu biết khoa học: Về sau, khi những năm vẫn trôi qua, tôi bắt đầu hiểu được điều bí hiểm của hai cây phong. Chẳng qua bọn chúng đứng trên đồi cao lộng gió phải đáp trên bất kì chuyển động khe khẽ làm sao của không khí mỗi chiếc lá bé dại đều nhạy bén đón lấy gần như làn gió nhẹ thoảng qua. Vết ấn và kỉ niệm về hai cây phong vẫn tồn tại nguyên vẹn sau ngần ấy thời gian bởi vì hai cây phong gắn bó thân thiện với tuổi học trò. Người sáng tác kể rằng : Việc khám phá ra chân lí giản đối kháng ấy vẫn không làm tồi tan vỡ mộng xưa, không có tác dụng tôi quăng quật mất bí quyết cảm thụ của tuổi thơ nhưng mà tôi còn giữ mang lại tận ngày nay. Và cho đến tận thời nay tôi vẫn thấy nhì cây phong trên đồi gồm một vẻ tấp nập khác thường. Tuổi trẻ của tớ đã nhằm lại khu vực ấy, sát bên chúng như 1 mảnh vỡ của loại gương thân xanh…

Hai cây phong đẹp giống như những cây thần vào cổ tích, vẻ đẹp mắt kì diệu của bọn chúng sẽ mãi mãi in sâu trong tâm khảm đơn vị văn, bất chấp quy luật thay đổi của thiên nhiên, của lòng người cũng chính vì nó được liếc qua đôi đôi mắt trẻ thơ chan đựng tình yêu thương nồng nàn, sâu đậm so với những gì thân thuộc độc nhất của quê hương. Theo mẫu hồi tưởng miên man, kỉ niệm nối liền với nhị cây phong dần dần hiện lên rõ ràng, tươi new như vừa xảy ra hôm qua. Rất nhiều lúc được vui chơi và giải trí cùng cây là rất nhiều khoảnh tương khắc vui sướng, niềm hạnh phúc của tuổi thơ: vào năm học cuối cùng, trước khi ban đầu nghỉ hè, đàn con trai shop chúng tôi chạy ào lên đấy phá tổ chim. Cứ từng lần shop chúng tôi reo hò, huýt còi rầm rĩ chạy lên đồi là nhị cây phong mập mạp lại nghiêng ngả đung gửi như mong mỏi chào mời cửa hàng chúng tôi đến với trơn râm lạnh giá và giờ đồng hồ lá xào xạc dịu hiền. Và chúng tôi, anh em nhóc bé đi chân đất, cõng kênh nhau dính vào những mắt mấu và cành cây trèo lên cao làm chấn đụng cả quốc gia loài chim. Hàng bầy chim hoảng loạn kêu lên, chao đi chao lại bên trên đầu. Nhưng cửa hàng chúng tôi vẫn không coi vào đâu, mang lại đây vẫn thấm gì! cửa hàng chúng tôi cứ leo lên rất cao nữa, cao nữa – nào xem ai dũng cảm và khôn khéo hơn ai! với từ trên số đông cành cao ngất, cao cho ngang trung bình cánh chim bay, bỗng dưng như bao gồm một phép thần thông nào vụt xuất hiện trước mắt shop chúng tôi cả một thế giới xinh tươi vô ngần của ko gian bao la và ánh sáng.

Tưởng chừng như xúc cảm háo hức, hiếu kì của cậu nhỏ nhắn mười mấy tuổi năm nào khi trèo lên ngọn cây, phóng tầm đôi mắt về phía chân trời và lắng tai nghe giờ gió ảo huyền thủ thỉ trò chuyện cùng với lá phong giờ đây vẫn còn oi bức trong trọng tâm hồn tín đồ họa sĩ: Đất rộng bát ngát làm chúng tôi sửng sốt. Mỗi đứa chúng tôi đều nín thở ngồi lặng đi trên một cành cây và quên mất cả chim lẫn tổ chim. Chuồng ngựa chiến của nông trang mà chúng tôi vẫn xem là tòa công ty rộng lớn nhất trên cụ gian, ngồi đây công ty chúng tôi thấy chỉ như 1 căn nhà xép bình thường. Phía sau xã là dải thảo nguyên hoang sơ mất hút vào làn sương mờ đục. Công ty chúng tôi cố giương không còn tầm ánh mắt vào nơi xa thẳm biêng biếc của thảo nguyên và chú ý thấy chần chừ bao nhiêu, bao nhiêu là vùng đất mà trước đây cửa hàng chúng tôi chưa từng biết đến, thấy những con sông mà trước đây chúng tôi chưa từng nghe nói.

Những loại sông lấp lánh lung linh tận chân trời tựa như các sợi chỉ bạc mỏng mảnh manh. Cửa hàng chúng tôi nép bản thân ngồi trên những cành cây suy nghĩ: đang phải đó là nơi tận cùng quả đât chưa, hay phía sau vẫn còn tồn tại bầu trời như thế này, rất nhiều đám mây, đều đồng cỏ với sông ngòi như thế này? Hình hình ảnh hai cây phong gợi lại phần đa ki niệm cực nhọc quên về thời niên thiếu tinh nghịch, hồn nhiên, trong sáng. Nó cải thiện và không ngừng mở rộng tầm mắt, đồng thời thổi bùng lên ngọn lửa khát khao gọi biết trong tim nhà văn về đông đảo miền đất bí mật đầy sức sexy nóng bỏng lẩn sau chân trời xa xăm biêng biếc kia…Kết thúc đoạn văn, tác giả đề ra câu hỏi ai đã trồng nhị cây phong cùng đặt tên cho quả đồi: Thuở ấy, chỉ tất cả một điều tồi không hề nghĩ mang đến ai là người đã trồng hai cây phong bên trên đồi này ? bạn vô danh ấy đã ước mơ gì, đang nói, phần đa gì khi vùi hai gốc cây xuống đất, người ấy đã ôm ấp những niềm hy vọng gì khi vun xới chúng địa điểm đây, trên đỉnh đồi cao này? trái đồi bao gồm hai cây phong ấy, do dự vì sao ở làng tôi họ call là “Trường Đuy-sen”.

Cuối tác phẩm, tác giả đã giải thích nguồn gốc của nhị cây phong bằng một mẩu truyện cảm động gắn liền với tình thầy trò thắm thiết. Cách đây bốn mươi năm, thiết yếu thầy Đuy-sen sẽ đem nhị cây phong về trồng trên đồi này với thầy sẽ gửi gắm ở nhì cây phong non hi vọng của bản thân vào đầy đủ đứa trẻ con nghèo khổ, thất học như An-tư-nai sau này sẽ trở thành những người hữu ích. Thầy Đuy-sen đã gieo gần như hạt giống ước mơ vào vai trung phong hồn non trẻ. Nhì cây phong đầu làng qua bao năm tháng đã thầm lặng đóng góp phần cùng người thầy đầu tiên biến cầu mơ thành hiện thực.

Chuyện về nhị cây phong giống như lời trung tâm sự tự nhiên và chân thành. Người sáng tác đã truyền tình yêu khẩn thiết từ trái tim mình sang trái tim chúng ta đọc, dẫn dắt bạn đọc đến với nhân thứ Đuy-sen – tín đồ thầy đầu tiên của ngôi làng Ku-ku-rêu nghèo nàn, nhỏ tuổi bé bởi đoạn văn biểu đạt vẻ đẹp cạnh tranh quên của nhị cây phong nhân bệnh của mẩu truyện hết mức độ xúc rượu cồn về tình thầy trò, về lương trung ương và trách nhiệm cao quý của giáo viên Đuy-sen.

Đề bài:Phân tích đoạn trích "Hai cây phong" của Ai-ma-top.

Phân tích đoạn trích hai cây phong – chủng loại 1

Hai cây phonglà đoạn trích ở trong phần đầu truyệnNgười thầy đầu tiêncủa đơn vị văn Ai-ma-tốp. Đoạn trích đã miêu tả vẻ đẹp buộc phải thơ, đầy sức sống của cây phong và tâm trạng bồi hồi, xúc đụng của nhân vật “tôi” – họa sĩ khi được trở về làng. Nhì cây phong là hình tượng trung trọng điểm của bài, qua hình hình ảnh hai cây phong cho thấy thêm sự thêm bó thân con bạn với thiên nhiên, rộng ra là với quê hương, xứ sở.

Hai cây phong trong cảm thấy của nhân đồ vật tôi trước hết mang vẻ rất đẹp thơ mộng và hùng vĩ. Hai cây phong ấy to lớn giữa ngọn đồi, chú ý chúng như các ngọn hải đăng, lý thuyết cho những người mỗi một khi về làng. Tuy vậy hai cây phong ấy cũng có thể có tiếng nói riêng, trọng tâm hồn riêng, chan chứa rất nhiều lời ca êm dịu. Giờ lá reo như tiếng rỉ tai khi khẩn thiết khi nồng dịu có lúc lại như giờ đồng hồ thở dài. Không chỉ là vậy nhị cây phong còn là một nơi quy tụ của bằng hữu trẻ. Dưới nơi bắt đầu cây chúng vui vẻ đùa giỡn, bám trên cao tít cây phong lại mở ra trước mắt bọn chúng một quả đât lung linh huyền ảo như nhân loại cổ tích với dải thảo nguyên hoang vu như mất hút trong làn sương mờ đục, phần đa dòng sông lấp lánh lung linh tận chân trời tựa như các sợi chỉ bạc mỏng mảnh mảnh.

Hai cây phonglà một phần quan trọng, luôn luôn phải có đối với cuộc sống thường ngày của bất kể ai chỗ đây: “Dù ai đi từ bỏ phía nào mang đến làng Ku-ku-rêu công ty chúng tôi cũng phần lớn trông thấy nhì cây phong kia trước tiên” “tôi phần đông coi bổn phận đầu tiên là từ xa chuyển mắt tìm nhì cây phong thân ở trong ấy”. Nhị cây phong trở nên người các bạn tâm giao, tri âm, tri kỉ của họa sĩ: “Rồi sau đó cứ đứng dưới cội cây để nghe mãi tiếng lá reo cho tới khi say sưa ngây ngất”. Bởi thế cây phong là dấu hiệu để mỗi đứa con khi về làng định hướng. Qua phần đông lời trọng tâm sự kia ta còn thấy sự thêm nó tha thiết, sâu nặng của người sáng tác với nhì cây phong, cùng với cảnh đồ dùng quê hương.

Không chỉ vậy, nhị cây phong còn là hình tượng của lòng biết ơn với người thầy tận trung khu Đuy-sen. Kết bài bác là những băn khoăn của nhân vật “tôi”: “Ai là tín đồ đã trồng nhì cây phong bên trên đồi này? người vô danh ấy đã ước mơ gì, vẫn nói đều gì trước khi vùi hai gốc cây xuống đất, bạn ấy đã ấp ủ niềm mong muốn gì lúc vun xới chúng chỗ đây, bên trên đỉnh đồi cao?”. Những băn khoăn cũng như lời xác minh về công lao to lớn của thầy Đuy-sen: lúc trồng hai cây phong thầy đã gửi gắm bao khát khao, mong muốn những đứa trẻ bần cùng sẽ trở nên những người bổ ích cho thôn hội. Thầy Đuy-sen – fan thầy đầu tiên đã vun trồng mong mơ, niềm tin cho các thế hệ học trò.

Tác phẩm tất cả sự kết hợp hài hòa giữa diễn tả với tự sự, biểu cảm: hình hình ảnh hai cây phong được mô tả gắn với những cụ thể về kỉ niệm tuổi thơ; cảnh sắc thiên nhiên được diễn đạt bằng ngòi bút đậm chất hội họa đề nghị vừa giàu hóa học tạo hình lại vừa ngấm đẫm cảm giác chân thành, đằm thắm. Ngôn ngữ kể chuyện quánh sắc, bạn kể chuyện sinh sống ngôi lắp thêm nhất, khi xưng tôi, lúc xưng bọn chúng tôi. Nhì mạch kể vừa phân biệt, vừa lồng vào nhau, khiến câu chuyện hấp dẫn, độc đáo hơn.

Bằng lời văn ngấm đẫm hóa học trữ tình, diễn đạt đậm hóa học hội họa, thành tích đã cho thấy thêm sự đính thêm bó sâu nặng, tình yêu quê hương tha thiết của nhân thiết bị tôi cùng với quê hương, nhất là với nhị cây phong. Đồng thời văn bạn dạng còn mô tả lòng hàm ân với thầy Đuy-sen fan đã vun đắp, mơ ước, hi vọng cho trẻ em nơi đây.

Phân tích đoạn trích nhì cây phong – chủng loại 2

Ai-ma-tốp sinh năm 1928, trong một gia đình viên chức làm việc nước cộng hoà cư-rư-gư-xtan (hay có cách gọi khác là Kir-ghi-zi) ở vùng Trung Á (thuộc Liên Xô cũ). Năm 1953, Ai-ma-tốp giỏi nghiệp Đại học nông nghiệp, đổi mới kĩ sư chăn nuôi. Mấy năm sau, ông học chế tạo rồi đưa sang hoạt động báo chí và viết văn. Tập Núi đồi cùng thảo nguyên của Ai-ma-tốp đã được trao tặng kèm Giải thưởng Lê-nin, một giải thưởng cao tay của Liên bang Xô viết. Cửa nhà này gồm ba truyện vừa: người thầy đầu tiên, Cây phong non trùm khăn đỏ, đôi mắt lạc đà. Kế bên ra, Ai-ma-tốp còn có tương đối nhiều tác phẩm khét tiếng khác như Vĩnh biệt Gun-xa-rư (1966). Con tàu trắng (1970), Một ngày dài không những thế (1980)… tăm tiếng nhà văn Ai-ma-tốp sẽ trở nên không còn xa lạ với độc giả trên toàn thố giới.Hai cây phonglà đoạn trích tự mấy trang đầu của truyệnNgười thầy đầu tiên.

Bối cảnh của truyện là làng Ku-ku-rêu tại một vùng núi hẻo lánh, nghèo nàn, lạc hậu vào giai đoạn đầu vậy kỉ nhị mươi. Thời đó, tư tưởng phong kiến, gia trưởng còn nặng nề nề, thanh nữ bị coi thường và trẻ không cha mẹ bị thấp rúng. Cô bé xíu An-tư-nai đã không còn cả thân phụ lẫn mẹ, buộc phải sống nhờ gia đình chú thím. Cô phải thao tác làm việc quần quật cả ngày và chịu đựng sự giám sát và đo lường hà khắc của bà thím dâu đáo để, độc ác. Giáo viên trẻ Đuy-sen được Đoàn tuổi teen Cộng sản cử về làng nhằm mở trường xoá mù chữ đã mất lòng trợ giúp để An-tư-nai được đi học. Bà thím tham tiền ép gả cô bé xíu làm bà xã lẽ một gã bầy ông khá giả trong vùng. Một lần nữa, cô nhỏ xíu lại được thầy Đuy-sen giải bay và gửi lên tỉnh học, rồi tiếp tục học đại học ở Mát-xcơ-va. Sau này, cô trở thành thiếu nữ viện sĩ An-tư-nai Xu-lai-ma-nô-va. Cồn thầy Đuy-sen lúc về già làm nghề chuyển thư.

Đoạn tríchHai cây phonglà bức tranh vạn vật thiên nhiên tuyệt mĩ cùng là kí ức thâm thúy của tuổi thơ tồn tại qua cái hồi tưởng tràn đầy cảm hứng yêu thương. Thông qua việc diễn đạt vẻ đẹp nhất của hai cây phong, tác giả ca ngợi quê hương thơm yêu dấu, khu vực đã khắc sâu bao kỉ niệm bi lụy vui và hun đúc trong thâm tâm hồn thơ dại hồ hết ước mơ, mong ước cháy bỏng. Đây là mẩu chuyện của một bạn xa quê đề cập về nơi chôn nhau giảm rốn của bản thân mình bằng cảm tình gắn bó tha thiết, thiêng liêng. Mở màn đoạn văn, tác giả ra mắt vị trí của xóm mình trên thảo nguyên bao la: làng mạc Ku-ku-rêu cửa hàng chúng tôi nằm ven chân núi, trên một cao nguyên rộng bao gồm khe nước ào ào từ nhiều ngách đá đổ xuống. Phía dưới làng tôi là thung lũng Đất vàng, là cánh thảo nguyên Ca-dắc-xtan không bến bờ nằm giữa các nhánh của rặng núi Đen với con đường sắt làm thành một dải thẫm màu băng qua đồng bởi chạy tít cho tận chân trời phía Tây.

Khung cảnh trữ tình này vừa là fonts nền làm trông rất nổi bật hình hình ảnh hai cây phong, vừa là nguồn cảm giác bất tận của tác giả: phía bên trên làng tôi, thân một ngọn đồi, tất cả hai cây phong lớn. Tôi biết bọn chúng từ thuở bước đầu biết mình. Dù ai đi từ bỏ phía nào mang lại làng Ku-ku-rêu shop chúng tôi cũng phần nhiều trông thấy nhì cây phong kia trước tiên, chúng luôn hiện ra trước mắt hệt như những ngọn hải đăng đặt lên trên núi… Cứ mỗi lần về quê, khi xuống xe pháo lửa trải qua thảo nguyên về làng, tôi đa số coi bổn phận thứ nhất là trường đoản cú xa chuyển mắt tìm nhì cây phong thân nằm trong ấy. Chổ chính giữa trạng này của tác giả giống như tâm trạng của người đi xa, nóng lòng muốn gặp gỡ lại người thân trong gia đình sau bao ngày cách biệt. Dẫu chưa bắt gặp cây tuy vậy hình hình ảnh thân trực thuộc của chúng đã hiện nay rõ trong tâm địa tưởng: cho dù chúng bao gồm cao mang lại đâu chăng nữa, đứng xa cố gắng cũng khó khăn lòng trông thấy tức thì được, tuy nhiên tôi thì lúc nào cũng cảm biết được chúng, lức nào thì cũng nhìn rõ.

Hình ảnh của nhì cây phong được xem là dấu ấn của xóm đã in sâu trong trái tim, khối óc cùng trở thành 1 phần máu giết thịt của người đi xa :Đã bao lần tôi từ hồ hết chốn xa xôi trở về Ku-ku-rêu, với lần làm sao tôi cũng suy nghĩ thầm với 1 nỗi bi quan da diết: “Ta sắp tới được thấy bọn chúng chưa, nhì cây phong sinh đôi ấy? ao ước sao chóng về tới làng, giường lên đồi mà đến với nhị cây phong! Rồi kế tiếp cứ đứng dưới cội cây nhằm nghe mãi giờ đồng hồ lá reo cho đến khi say sưa ngây ngất”. Tình yêu tha thiết giành riêng cho hai cây phong tuôn tan không chấm dứt dưới ngòi cây viết tinh tế trong phòng văn đã mang đến cho nhì cây phong đời sống trung ương hồn đa dạng mẫu mã như nhỏ người. Đây là bức tranh được vẽ bởi thứ ngôn ngữ đầy tính tạo ra hình của hội họa với tính trữ tình của thơ, của nhạc:

Trong buôn bản tôi không hề thiếu gì các loại cây, nhưng lại hai cây phong này khác hẳn – chúng có tiếng nói riêng và hẳn phải có một vai trung phong hồn riêng, chan chứa phần đông lời ca êm dịu. Mặc dù ta tởi đây vào thời gian nào, buổi ngày hay ban đêm, bọn chúng cũng vẫn nghiêng ngả thân cây, lay rượu cồn lá cành, ko ngớt tiếng rì rào theo nhiều cung bậc khác nhau. Gồm khi tưởng chừng như một làn sóng thủy triều kéo lên vỗ vào bến bãi cát, bao gồm khi lại nghe như một tiếng thủ thỉ thiết tha nồng thắm truyền qua lá cành như một đốm lửa vô hình, bao gồm khi nhì cây phong bỗng im bặt một thoảng, rồi khắp lá cành lại đựng tiếng thở nhiều năm một lượt như mến tiếc người nào. Với khi mây black kéo mang đến cùng cùng với bão dông, xô gãy cành, tia trụi lá, nhị cây phong nghiêng ngả tấm thân dẻo dai cùng reo vù vù như một ngọn lửa bốc cháy rừng rực.

Hai cây phong được quan tiền sát, diễn đạt tỉ mỉ, nhộn nhịp bằng hai con mắt họa sĩ, song tai nhạc sĩ cùng trái tim trong phòng thơ. Sát bên bức tranh bằng ngôn từ là một phiên bản giao hưởng của âm thanh với đầy đủ cung bậc bi thương vui. Người viết đã phát huy cao độ trí tưởng tượng bay bướm và cảm xúc say mê, nồng nhiệt của bản thân vào việc thể hiện vẻ đẹp quái dị của nhì cây phong. Bao gồm khi chúng thì thầm thiết tha nồng nàn, bao gồm khi chúng bỗng im bặt một thoáng, rồi khấp lá cành lại cất tiếng thở dài một lượt như thương tiếc tín đồ nào. Được nhân giải pháp hóa cao độ đề nghị hai cây phong tất cả tiếng nói và trung khu hồn đa dạng, phong phú, thu hút lòng người.

Âm thanh ảo huyền phát ra từ nhì cây phong làm say đắm tuổi thơ sau đây đã được đơn vị văn khám phá ra nhờ những hiểu biết khoa học:Về sau, khi các năm đã trôi qua, tôi mới hiểu được điều bí hiểm của nhị cây phong. Chẳng qua bọn chúng đứng trên đồi cao lộng gió nên đáp trên bất kì chuyển động khe khẽ nào của không khí mỗi mẫu lá nhỏ dại đều nhậy bén đón tấy đa số làn gió vơi thoảng qua. Vết ấn cùng kỉ niệm về nhì cây phong vẫn tồn tại nguyên vẹn sau ngần ấy thời gian cũng chính vì hai cây phong đính thêm bó thân thiết với tuổi học trò. Người sáng tác kể rằng : Việc khám phá ra chân lí giản đối kháng ấy vẫn không có tác dụng tồi vỡ mộng xưa, không làm tôi quăng quật mất giải pháp cảm thụ của tuổi thơ mà tôi còn giữ đến tận ngày nay. Và cho tới tận ngày nay tôi vẫn thấy nhì cây phong bên trên đồi gồm một vẻ sinh động khác thường. Tuổi trẻ của tôi đã để lại khu vực ấy, cạnh bên chúng như một mảnh vỡ của chiếc gương thân xanh…

Hai cây phong đẹp tựa như những cây thần trong cổ tích, vẻ đẹp mắt kì diệu của bọn chúng sẽ mãi sau in sâu trong trái tim khảm nhà văn, mặc kệ quy luật đổi khác của thiên nhiên, của lòng người bởi vì nó được liếc qua đôi đôi mắt trẻ thơ chan cất tình yêu nồng nàn, sâu đậm so với những gì thân thuộc độc nhất của quê hương. Theo chiếc hồi tưởng miên man, kỉ niệm gắn liền với hai cây phong từ từ hiện lên rõ ràng, tươi new như vừa xảy ra hôm qua. đều lúc được vui chơi và giải trí cùng cây là phần đông khoảnh tự khắc vui sướng, niềm hạnh phúc của tuổi thơ:

Vào năm học tập cuối cùng, trước khi bắt đầu nghỉ hè, lũ con trai cửa hàng chúng tôi chạy ào lên đấy phá tổ chim. Cứ mỗi lần chúng tôi reo hò, huýt còi rầm rĩ chạy lên đồi là hai cây phong mập mạp lại nghiêng ngả đung chuyển như mong muốn chào mời công ty chúng tôi đến với nhẵn râm nóng bức và giờ đồng hồ lá xào xạc nhẹ hiền. Và chúng tôi, bạn hữu nhóc nhỏ đi chân đất, cõng kênh nhau dính vào các mắt mấu và cành cây trèo lên rất cao làm chấn đụng cả vương quốc loài chim. Hàng lũ chim hốt hoảng kêu lên, chao đi chao lại bên trên đầu. Nhưng cửa hàng chúng tôi vẫn chưa coi vào đâu, mang đến đây vẫn thấm gì! cửa hàng chúng tôi cứ leo lên rất cao nữa, cao nữa – nào xem ai can đảm và khôn khéo hơn ai! với từ trên gần như cành cao ngất, cao đến ngang tầm cánh chim bay, bỗng như bao gồm một phép thần thông nào vụt lộ diện trước mắt shop chúng tôi cả một vắt giới xinh xắn vô ngần của không gian bát ngát và ánh sáng. Những tưởng như cảm hứng háo hức, hiếu kì của cậu nhỏ xíu mười mấy tuổi năm nào khi trèo lên ngọn cây, phóng tầm đôi mắt về phía chân trời và lắng tai nghe tiếng gió ảo huyền thì thầm trò chuyện cùng với lá phong giờ đây vẫn còn oi bức trong trung ương hồn tín đồ họa sĩ:

Đất rộng bao la làm chúng tôi sửng sốt. Từng đứa công ty chúng tôi đều nín thở ngồi lặng đi bên trên một cành lá và không để ý cả chim lẫn tổ chim. Chuồng con ngữa của nông trang mà công ty chúng tôi vẫn xem như là tòa nhà rộng lớn nhất trên rứa gian, ngồi đây chúng tôi thấy chỉ như một căn nhà xép bình thường. Phía sau buôn bản là dải thảo nguyên hoang sơ mất hút trong làn sương mờ đục. Công ty chúng tôi cố giương không còn tầm ánh mắt vào khu vực xa thẳm biêng biếc của thảo nguyên và quan sát thấy đắn đo bao nhiêu, bao nhiêu là vùng đất cơ mà trước đây cửa hàng chúng tôi chưa từng biết đến, thấy những dòng sông mà trước đây shop chúng tôi chưa từng nghe nói.

Những mẫu sông lấp lánh tận chân trời giống như các sợi chỉ bạc mỏng dính manh. Chúng tôi nép bản thân ngồi trên những cành cây suy nghĩ: đã phải đó là nơi tận cùng trái đất chưa, giỏi phía sau vẫn còn có bầu trời như vậy này, phần đông đám mây, đông đảo đồng cỏ với sông ngòi như thế này? Hình ảnh hai cây phong gợi lại hầu hết ki niệm cạnh tranh quên về thời niên thiếu tinh nghịch, hồn nhiên, trong sáng. Nó nâng cấp và không ngừng mở rộng tầm mắt, bên cạnh đó thổi bùng lên ngọn lửa khát khao hiểu biết trong lòng nhà văn về rất nhiều miền đất bí ẩn đầy sức quyến rũ lẩn sau chân trời xa xôi biêng biếc kia…

Kết thúc đoạn văn, tác giả đưa ra câu hỏi ai đã trồng nhị cây phong và đặt tên mang đến quả đồi: Thuở ấy, chỉ tất cả một điều tồi chưa hề nghĩ đến ai là bạn đã trồng hai cây phong trên đồi này ? người vô danh ấy đã mong mơ gì, đang nói, các gì khi vùi hai nơi bắt đầu cây xuống đất, bạn ấy đã ấp ủ những niềm hy vọng gì khi vun xới chúng địa điểm đây, bên trên đỉnh đồi cao này? trái đồi bao gồm hai cây phong ấy, chần chừ vì sao nghỉ ngơi làng tôi họ hotline là “Trường Đuy-sen”.

Cuối tác phẩm, người sáng tác đã giải thích xuất phát của nhì cây phong bởi một mẩu truyện cảm động gắn liền với tình thầy trò thắm thiết. Từ thời điểm cách đây bốn mươi năm, thiết yếu thầy Đuy-sen sẽ đem nhị cây phong về trồng bên trên đồi này với thầy đã gửi gắm ở nhì cây phong non hi vọng của mình vào gần như đứa trẻ con nghèo khổ, thất học tập như An-tư-nai sau này sẽ trở thành những người dân hữu ích. Thầy Đuy-sen sẽ gieo đa số hạt giống ước mơ vào vai trung phong hồn non trẻ. Nhì cây phong đầu xã qua bao năm tháng đã thầm lặng đóng góp phần cùng fan thầy thứ nhất biến mong mơ thành hiện thực.

Xem thêm: Các Số Oxi Hóa Của Clo - Những Số Oxi Hóa Của Clo Có Thể Có Là

Chuyện về nhị cây phong giống như lời trọng tâm sự thoải mái và tự nhiên và chân thành. Người sáng tác đã truyền tình yêu tha thiết từ trái tim mình sang trái tim chúng ta đọc, dẫn dắt bạn đọc đến cùng với nhân đồ Đuy-sen – fan thầy trước tiên của ngôi xóm Ku-ku-rêu nghèo nàn, nhỏ bé bởi đoạn văn mô tả vẻ đẹp nặng nề quên của nhì cây phong nhân bệnh của mẩu truyện hết sức xúc hễ về tình thầy trò, về lương trung ương và trách nhiệm cao niên của giáo viên Đuy-sen.