Thơ Sơn Tinh Thủy Tinh

     
Thể thơ: Thơ bắt đầu bảy chữThời kỳ: hiện nay đại11 tín đồ thích: hdcadmin, Độc cô Mạc Vấn, Nguyễn Bảo Ngọc, thoanghuong, è thị ngọc ước, saothiendong, gangrel, gpsvn, kẹo_bông, tuy vậy Trang, cụ ThanhTừ khoá: tô Tinh-Thuỷ Tinh (4) cổ tích (13) tình cảm (919) thơ sách giáo khoa (561) Văn học 8 <1990-2002> (23)
- Gửi... (II) (Giang Tuấn Đạt)- hầu hết phút xao lòng (Thuận Hữu)- Dọn thanh lịch trường mới (Xuân Diệu)- miếu Hương (Nguyễn Nhược Pháp)- phần đông lá thư viết trê tuyến phố (Olga Berggoltz)
*

INgày xưa, lúc rừng mây u ámSông núi còn vang um tiếng thần,Con vua Hùng Vương trang bị mười tám,Mỵ Nương, xinh xắn như tiên trên trần.Tóc xanh viền má hây hây đỏ,Miệng con gái hé thắm như san hô,Tay ngà white nõn, nhì chân nhỏ:Mê nàng, bao nhiêu bạn làm thơ.Hùng Vương thường nhìn bé yêu quá,Chắp tay ngẩng lên giời tạ ân;Rồi cười cợt bảo xứng ngôi phò mã,Trừ có ai ngang vày thần nhân.Hay đâu thần tiên đi lấy vợ!Sơn Tinh, Thuỷ Tinh lòng tơ vương,Không cai quản rừng cao, sông bí quyết trở,Cùng mang lại Phong Châu xin Mỵ Nương.Sơn Tinh tất cả một mắt sinh sống trán,Thuỷ Tinh râu ria quăn xanh rì.Một thần phi bạch hổ trên cạn,Một thần cưỡi lưng rồng uy nghi.Hai thần mặt cửa thành thi lễ,Hùng Vương chăm lo nhìn con yêu.Nhưng có một nữ mà nhì rể,Vua nhận định rằng thế cũng hơi nhiều!Thuỷ Tinh khoe thần tất cả phép lạ,Dứt lời, tay hất chòm râu xanh,Bắt quyết hò mây khổng lồ nước cả,Dậm chân rung khắp làng gần quanh.Ào ào mưa đổ xuống như thác,Cây xiêu, ước gẫy, nước hò reo,Lăn, cuốn, gầm, lay, tung sóng bạc,Bò, lợn, và cột bên trôi theo.Mỵ Nương ôm Hùng Vương tởm hãi.Sơn Tinh cười, xin chị em đừng lo,Vung tay niệm chú. Núi từng dải,Nhà lớn, đồi bé lổm cổm bòChạy mưa. Vua tuỳ bé kén chọn.Mỵ Nương khép nép như cành hoa:“Con trên đây phận đào tơ bé mọn,Nhân duyên cúi nhằm quyền mẹ cha!”Vua nghĩ dài lâu bàn vấn đề nước,Rồi bảo mai lửa hồng nhuốm sương,Lễ đồ thần nào mang lại trước,Vui lòng vua gả thanh nữ Mỵ Nương.IIBình minh má ửng đào phơn phớt,Ngọc đỏ rung trên đầu lá xanh.Ngọn liễu chim vàng ca thánh thót,Ngự giá chỉ Hùng vương lên mặt thành.Mỵ Nương bên lầu son tựa cửa,Rèm ngọc lơ thơ bao phủ áo hồng.Cánh nhạn lung linh vờn ánh lửa,Mê nàng, chim ngẩn sống lưng giời đông.Rừng xanh thả mây đào man mác,Sơn Tinh ngồi bạch hổ đi đầuMình phủ áo bào hồng ngọc dát,Tay ghì cương cứng hổ, tay cố kỉnh lau.Theo sau năm chục con voi xámHục hặc, lưng cong lấp gấm điều,Tải bạc, kim cương, vàng phủ loáng,Sừng tê, ngà voi và sừng hươu.Hùng Vương cùng bề mặt thành liễu rủ,Hớn hở thần trông, thoáng nụ cười.Thần cả đêm sao nhiều năm không ngủ,Mày ngài, đôi mắt phượng vẫn còn đấy tươi.Sơn Tinh mang lại lạy chào bên cửa,Vua thân ngự đón con gái Mỵ Nương.Lầu son người vợ ngoái trông lần lữa,Mi xanh lệ ngọc mờ tương đối sương.Quỳ lạy cha già lên kiệu bạc,Thương người, yêu thương cảnh xót lòng đau.Nhìn quanh, sương toả bi lụy man mác,Nàng kêu: “Phụ vương ôi! Phong Châu!”Kiệu nhỏ tuổi đưa nàng đi thoăn thoắt,Hùng vương vãi mơ, vịn tay bờ thành.Trông bụi trần tuôn xa, xa lắc,Mắt nhoà lệ ngọc ngấn váy quanh...Thoảng gió vù vù như gió bể,Thuỷ Tinh ngồi trên lưng rồng vàng.Yên gấm tung dài cất cánh đỏ choé,Mình khoác bào xanh domain authority giời quang.Theo sau cua đỏ và tôm cá,Chia đội năm mươi áo quan ngọc trai,Khập khiễng trườn lê trên đất lạ,Trước thành tập tễnh đi hàng hai.Hùng Vương mặt rồng chau ủ rũ,Chân trời còn phảng bóng người yêu,Thuỷ Tinh thúc rồng đau kêu rú,Vừ uất bởi thương, vừa vị kiêu.Co hết gân, nghiến răng, thần quát:“Giết! giết Sơn Tinh hả hờn ta!”Tức thời nước sủi reo như thác,Tôm cá quăng ngọc trai nhưng hoa.IIISơn Tinh đang kèm theo sau kiệu,Áo bào phơ phất nụ cười bay.(Vui rò rỉ mê ai xinh, new hiểu)Thần trông kiệu nhỏ, hồn thêm say.Choàng nghe sóng vỗ, reo như sấm,Bạch hổ ngừng chân, lùi, vểnh tai.Mỵ Nương tung bức tấm che đỏ thắm,Sơn Tinh phát hiện ra càng dương oai.Sóng cả gầm reo lăn như chớp,Thuỷ Tinh cưỡi sống lưng rồng hung hăng.Cá voi quác mồm to mong mỏi đớp,Cá bự quẫy đuôi cuồng nhe răng.Càng cua lởm chởm giơ như mác;Tôm kềnh chạy hớt tóc đuôi xôn xao.Sơn Tinh hiểu thần ghen, tức khắcNiệm chú, đất nẩy vù lên cao.Hoa tay thần vẫy hùm, voi, báo.Đuôi quắp, nhe nanh, giơ vuốt đồng,Đạp long đất núi, gầm xông xáo,Máu vọt phì reo muôn ngấn hồng.Mây black hăm hở cất cánh mù mịt,Sấm ran, sét hễ nổ loè xanh.Tôm cá xưa nay yên thin thít,Mở quác mồm to kêu thất thanh.Mỵ Nương ghê hãi ngồi trong kiệu,Bỗng chợt thiếu nữ kêu đôi mắt lệ nhoà.(Giọng kiêu giỏi buồn không có bất kì ai hiểu,Nhưng thật dễ thương): “Ô! bởi ta!”Thuỷ Tinh năm năm dâng nước bể,Đục núi hò reo đòi Mỵ Nương.Trần gian đâu có tín đồ dai thế,Cũng bởi vì thần yêu cần khác thường!